Tô Sách cũng đứng trong nhóm giống cái, Thản Đồ nhà cậu đang nắm tay cậu,
khoảnh khắc Thụy Ân Tư xuất hiện thì càng siết chặt hơn, cơ hồ làm cậu
có chút đau. Mà lúc này, Tô Sách cũng thấy được tướng mạo của Thụy Ân
Tư.
Này thực sự là mỹ nam tử.
Diện mạo Thụy Ân Tư rất gần
gu thẩm mỹ của người địa cầu, chiều cao gần một thước chín—— nhưng bởi
vì là giống cái nên không đạt tới hai thước, mái tóc dài màu lam thả sau lưng, lúc bước đi theo cơn gió mà bay bay như đại dương.
Ngũ
quan Thụy Ân Tư thập phần tuấn mỹ, thuộc dạng tràn trề sức sống, làn da
màu lúa mạch, đứng giữa giống đực và giống cái thì dáng người rất thon
dài nhưng cánh tay cùng cơ thể rất rắn chắc, thoạt nhìn tràn đầy sức
mạnh.
Hơn nữa đáng giá nói tới chính là nụ cười của hắn rất có
sức hút, thế nhưng làm Tô Sách có cảm giác của học trưởng, người đảm
nhiệm chức vụ hội trưởng hội học sinh năm đó.
Mà loại cảm giác này lập tức làm Tô Sách tràn ngập hảo cảm với Thụy Ân Tư.
Người này nếu thật sự được nhiều giống cái yêu thích như vậy, tính tình hẳn
cũng không xấu… Chờ đến khi buổi tiệc chính thức của hỏa vũ lễ bắt đầu,
phải tìm hắn hỏi chút tin tức về học trưởng đi.
Hắn nhận thức nhiều người như vậy, hẳn sẽ biết rất nhiều tin tức.
Thản Đồ ở bên cạnh vẫn lén lút đánh giá thần sắc Tô Sách, thấy cậu quả thật
nhìn Thụy Ân Tư đến ngây người thì nhất thời lo sợ tới cực điểm, y sợ A
Sách của mình sẽ đỏ mặt như những giống cái khác… May mắn, trước mắt vẫn chưa có dấu hiệu này.
Thản Đồ căm giận nghĩ, Thụy Ân Tư này thật sự giống như tộc nhân nói, kẻ thù chung của giống đực a! A Sách khẳng
định cũng cảm thấy hắn dễ nhìn…
Cách thú nhân thưởng thức sức
mạnh, nhưng không có nghĩa là bọn họ không có thẩm mỹ, "lực" rất đẹp,
nhưng vừa có "lực" lại có "mỹ" thì càng đẹp hơn nữa.
Kì thật Tô
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!