Chương 35: Phiền Não của Giống Đực…

Một chậu bánh chiên không bao lâu đã bị ăn sạch, Ái Quả Nhi liếm liếm ngón

tay, nghiêng đầu nhìn giống cái tuấn tú: "A Sách ca ca, ăn xong rồi…"

Tô Sách ngừng một chút, đưa tay sờ đầu nhóc con: "…Ân."

Ái Quả Nhi chớp mắt mấy cái: "Cái kia… ta có thể học làm cối xay không?"

Tô Sách gật gật đầu: "Bảo Thản Đồ làm cho ngươi một cái đi." Đối với Thản Đồ mà nói cũng không phải chuyện khó khăn gì.

Ái Quả Nhi liền nhảy dựng lên, ôm lấy thắt lưng Tô Sách cọ cọ: "Ta biết A Sách ca ca tốt nhất mà!"

Ái Mật Nhi cong cong khóe môi, gương mặt lộ ra hai lúm đồng tiền trên má.

Bên kia Mạc Lạp cũng cười nói: "Ta đi xem Thản Đồ làm thế nào, chờ lúc về nhà nhờ người hỗ trợ làm một cái."

Phải biết, ý thức lãnh địa của thú nhân rất mạnh, cho dù là giống cái cũng

vậy. Nếu Thản Đồ còn chưa kết hôn thì Mạc Lạp nhờ Thản Đồ hỗ trợ là

chuyện bình thường, nhưng nếu Thản Đồ đã kết hôn lại làm đồ cho một

giống cái khác, này động này không khác gì khiêu khích. Mạc Lạp bất đồng với Ái Quả Nhi cùng Ái Mật Nhi, hai đứa chỉ là ấu tể—— trong bộ lạc,

mỗi người đều có trách nhiệm bảo hộ ấu tể.

Nghe thấy lời Tô Sách, Thản Đồ tạm thời ngừng việc đang làm, lại đi ôm hai khối đá tới. Bởi vì đã từng làm một lần, vì thế lần này suôn sẻ hơn rất nhiều, không tới

nửa giờ đã làm xong một cái cối xay, Ái Quả Nhi cùng Ái Mật Nhi cầm tay

quay xoay vòng vòng, gương mặt tràn đầy biểu tình sợ hãi: "Thật lợi hại

a…"

Thản Đồ nhận được một cái gật đầu khen ngợi của Tô Sách, lập tức mỉm cười ngây ngô chạy đi tiếp tục xay bột.

Tuy động tác Thản Đồ rất nhanh nhưng Mạc Lạp vẫn thấy quá trình rất rõ

ràng, hài lòng ngồi xuống chiếc ghế gỗ bên cạnh. Mà lúc này, Tô Sách vào nhà bưng ra mấy chén nước trái cây, đều là trái cây Thản Đồ mang về khi đi săn thú, bỏ chúng vào ống tre ép nước. Nước ép thiên nhiên, uống rất ngon miệng.

Cặp song sinh hé cái miệng nhỏ nhấp từng ngụm từng

ngụm, Mạc Lạp cũng uống một ngụm, cảm giác mát rượi vô cùng ngon miệng.

Hắn thở phào, nói ra chủ đề hôm nay mình đến.

Mạc Lạp mang theo chút thần bí nói: "A Sách, hỏa vũ lễ kì này ngươi có tính toán gì không?"

Tô Sách không hiểu lắm: "…Tính toán?"

Cặp song sinh nhìn nhau mỉm cười, cũng không chen vào.

Tô Sách không chú ý tới Thản Đồ bên kia đã cứng đờ cả người, ngay cả tốc

độ xay bột cũng chậm lại, lổ tai dựng thẳng nghe ngóng cuộc nói chuyện

bên kia.

Mạc Lạp vỗ trán một cái: "A đúng rồi, A Sách, ngươi chưa từng nghe tới Thụy Ân Tư sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!