Tô Sách nói lại với Thản Đồ một lần, nhóm giống đực đều là những người thợ thủ công xuất sắc, phương diện này Thản Đồ cũng có thiên phú. Với khí
lực của y thực dễ dàng khiêng mấy tảng đá lớn tới, bắt đầu dựa theo sự
mô tả của Tô Sách mà bào dũa.
Nhìn mảnh vụn trên tảng đá không ngừng rơi xuống, dần dần biến thành hình thớt, Tô Sách có chút sợ hãi than thầm.
Ở phương diện này, các thú nhân quả nhiên có thiên phú trời cho, tất cả
công cụ đều có thể dễ dàng chế tạo như vậy, quả nhiên đại đa số sức mạnh đều dùng để chống đỡ kẻ thù bên ngoài sao…
Rất nhanh, Thản Đồ ôm hai khối thớt(cối dưới và cối trên) chạy tới tranh công.
Tô Sách cười cười, kéo cổ Thản Đồ xuống chạm nhẹ lên mặt y một chút.
Ánh mắt Thản Đồ sáng rực lên: "A Sách A Sách, như vậy thì được rồi sao? Có muốn xem thử một chút không?"
Theo ý của Tô Sách, Thản Đồ dựng thẳng tấm thớt lên cho cậu nhìn.
Tô Sách cẩn thận quan sát một lát, lại nghĩ một chút, nói: "Ở trong này…"
Cậu chỉ khoảng cách mép lề chừng năm sáu thước: "Khoét một cái lỗ." Lại
dùng tay ước lượng lớn nhỏ một chút.
Thản Đồ thực sảng khoái khoét lỗ, y dùng một thanh sắt kì quái mài mài, tạo thành một cái lỗ hình tròn.
Tô Sách lại dùng ngón tay chỉ phần trơn nhắn giữa hai tấm thớt, yêu cầu
khắc một ít lằn rãnh, Thản Đồ cũng làm theo, sau đó đặt hai tấm thớt
chồng lên nhau—— thoạt nhìn cũng rất giống.
Chính là, cứ thấy có chỗ nào đó không đúng…
Thản Đồ nhìn thứ quái lạ trước mắt, chớp chớp mắt mấy cái: "A Sách, thứ này dùng thế nào?"
Tô Sách cố gắng nghĩ lại—— là một công chức, cậu chỉ có chút nhận thức đơn giản về ngoại hình của các công cụ làm nông, mặc khác chỉ đành bó tay.
Nghe Thản Đồ hỏi thì nói: "Bỏ thử lương vào phần lõm này, sau đó xoay tròn… đúng rồi… xoay tròn."
Tô Sách cuối cùng cũng nghĩ ra chỗ nào không đúng, thớt tuy đã nối tốt lắm nhưng lúc chuyển động lại không tiện, hình như… còn thiếu cái tay quay.
Tay quay không thể dùng đá, dù sao nếu vật liệu đá không tốt sẽ hơi giòn,
mà thế giới này lại có rất nhiều loại gỗ phi thường rắn chắc, Thản Đồ
róc một khúc cây, làm thành một cây trường côn lớn cỡ cánh tay xuyên qua cái lỗ đã đục sẵn ở một bên thớt.
Như vậy mới có chút bộ dáng của cối xay.
Đáng tiếc chính là Thản Đồ vừa mới xoay một chút thì phần thớt trên liền trượt xuống.
Thản Đồ quay đầu lại nhìn Tô Sách, vẻ mặt vô tội: "A Sách…"
Tô Sách thở dài, Thản Đồ khí lực quá lớn, xem ra cần phải làm thêm chút gì đó.
Phải làm thế nào thớt trên mới không rớt… Nếu trước kia cậu từng nghiên cứu
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!