Chương 30: Hẹn hò

Trên núi gió rất lớn, Thản Đồ đi bên phía có gió che chắn cho Tô Sách, tay

nắm chặt tay Tô Sách không buông, gió thổi lay động tóc hai người, thế

nhưng quả thực có chút hương vị hẹn hò của người hiện đại.

Tô Sách đi tới, cảm thấy có chút muốn cười.

Cũng không biết làm sao, từ lúc kết hôn với Thản Đồ, sinh mệnh vốn chỉ gắng

liền với văn tự và công tác dường như được nhuộm một sắc thái hoàn toàn

bất đồng. Cậu bắt đầu có cảm giác "gia đình thật sự", loại cảm giác này

thực trần ổm nhưng lại có sức nặng, giống như có thể làm cậu cam tâm

tình nguyện trả bất cứ cái giá nào mà cậu có khả năng.

Hơn nữa, Thản Đồ đối xử với cậu rất tốt.

Tô Sách nhìn người cao lớn đối mặt với mình luôn ngốc hề hề, trái tim đột nhiên nảy lên nhanh hơn một chút.

Cậu thực thích Thản Đồ, càng lúc càng thích.

Cây cối xung quanh thực xum xuê, từng mảng từng mảng đan xen trên nền đất

bằng phẳng, bởi vì trên núi có rất nhiều động vật, cả ngọn núi chỉ có

vài tàng đá lớn, phần lớn lớp đất đều bị thảm cỏ che phủ, còn có rất

nhiều loại rau dại cùng nấm dại quen thuộc sinh trưởng trong đó.

Có lẽ đã qua mùa hoa nở nên hoa trên núi rất ít, chính là trên cây lại có

từng chùm quả chín, chỉ có vài quả non, nhưng màu xanh mượt vẫn vô cùng

đẹp mắt.

Tô Sách hít một ngụm không khí trên núi, so với bên dưới lại càng mát rượi khoan khoái hơn một ít… Quả nhiên, nguyên nhân chính

vì gió cùng môi trường sạch sẽ.

Thản Đồ nắm tay Tô Sách, cảm giác như mình đang nắm giữ hết thảy—— đây là giống cái y yêu quý, là người

sẽ cùng y vượt qua cả đời. Y có thể hiến dâng hết thảy của mình cho cậu, chỉ cần cậu có thể luôn vui vẻ, hạnh phúc… cùng y ở cùng một chỗ. Tên

của bọn họ viết lên tảng đá không thể phá vỡ, linh hồn cũng vĩnh viễn

gắng bó.

Về phương diện theo đuổi y có chút ngốc nhưng Thản Đồ

không phải người ngu, Tô Sách tới bây giờ cũng không hề dấu diếm điều

gì… Y có thể nhìn ra, A Sách của y, bầu bạn của y ngày càng nhu hòa hơn. Y vẫn rất để tâm nhưng so với trước kia thì đỡ bất an hơn rất nhiều.

Hai người yên lặng đi một đoạn, bầu không khí thân thiết lưu chuyển quanh

cơ thể hai người, nhưng sau đi quẹo vào một con đường núi, cánh tay cùng cơ thể Thản Đồ đột nhiên siết chặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!