Chương 28: Đêm tân hôn

Chờ đến khi yến hội chấm dứt, bầu trời loáng thoáng gợn mây, hai vầng trăng đều trốn vào trong tầng mây. Tô Sách bị xem là giống cái nên không gặp

vận rủi bị "chuốc rượu", nhưng Thản Đồ ở phía sau cậu bị mời tới mời lui đã uống tới mặt mày đỏ bừng.

Chính là ánh mắt y vẫn sáng bừng.

Đại khái cũng huyên náo không sai biệt lắm, nhóm giống đực ngã trái ngả

phải, kề vai sát cánh trở về—— ngay cả tộc trưởng cũng không ngoại lệ,

nhóm giống cái thì bình tĩnh thu dọn tàn cục.

Tô Sách thấy Tô

Mạch Nhĩ cũng khá thân với mình đi tới, mỉm cười nói: "Hôm nay là ngày

kết hôn của hai người, A Sách, ngươi mang Thản Đồ về sớm một chút đi."

Ở cách đó không xa, mấy giống cái Tô Sách quen biết—— tỷ như Mạc Lạp cùng Lạp Á cũng không tiến tới mà đứng đó mỉm cười nhìn cậu. Ngay cả cặp

song sinh luôn có chút nghịch ngợm cũng chỉ phất tay, bộ dáng thực vui

vẻ.

Tô Sách đỡ Thản Đồ, hướng bọn họ gật đầu, sau đó nghiêng đầu nói với người cao lớn bên cạnh: "Thản Đồ, chúng ta về thôi."

Thản Đồ ợ một cái.

Y nâng mắt lên, nâng mặt Tô Sách: "A… A Sách."

Âm thanh Tô Sách so với bình thường nhu hòa hơn một chút: "Đúng, là ta."

Thản Đồ vui vẻ: "Chúng ta… về nhà?"

Tô Sách gật gật đầu: "Đúng, về nhà."

Thản Đồ "ngao" một tiếng, ôm ngang người Tô Sách, giống như một cơn gió lao thẳng về nhà.

Này không phải lần đầu tiên bị Thản Đồ ôm chạy, chính là Tô Sách lần đầu

tiên cảm giác trái tim mình đập loạn nhịp như vậy. Cơ thể Thản Đồ… thực

nóng.

Là do uống rượu sao? Hay là…

Rất nhanh về tới nhà, Thản Đồ một cước đá văng cánh cửa gỗ, nhảy dựng lên lầu hai.

Mặc dù uống rượu nhưng y vẫn rất tỉnh táo tiến vào phòng, cư nhiên còn không quên khóa cửa.

Tô Sách vẫn bị y ôm trong lòng ngực, nhìn động tác hấp tấp nóng nảy của y, cảm thấy có chút buồn cười.

Trong nhà gỗ tối đen một mảnh, Thản Đồ ôm Tô Sách đặt lên lớp da thú, Tô Sách lấy tay chống đỡ, phát hiện thể chất mình sau khi biến hóa tựa hồ đã có thể cảm nhận được chút mềm mại từ nó.

…Được rồi, cậu biến đổi ngang hàng như vậy cho dù xảy ra chuyện gì cũng yên tâm hơn.

Để cho mọi chuyện tự phát triển a… Thản Đồ giống như đã có chút đứng không vững, Tô Sách nhìn bóng lưng cường tráng của y, ánh mắt cũng dần dần

sáng lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!