Việc tộc trưởng phải làm kì thực rất đơn giản, chỉ cần viết tên hai người
lên một tảng đá, sau đó tự tay tộc trưởng ném vào cấm địa là được.
Bởi vì tất cả tộc nhân sau khi chết đi sẽ tới nơi đó, nghe nói viết tên bầu bạn ném vào trong thì lúc cặp bầu bạn chết đi, nó có thể dẫn dắt linh
hồn bọn họ, để họ vĩnh viễn làm bạn.
Đây là truyền thống của thế
giới thú nhân, giống như một loại hồn thú gì đó đi… Chính là nó không
chỉ đại biểu cho trách nhiệm, còn có sự ràng buộc của hai người.
So với xã hội hiện đại có thể ly hôn, các thú nhân tính cách đơn thuần đối xử với tảng đá này có thái độ phi thường nghiêm túc.
Tát Tháp lấy ra một loại dịch cây đặc biệt, yêu cầu Thản Đồ cùng Tô Sách
dùng lông chim chấm vào, sau đó tự viết tên mình lên tảng đá.
Thản Đồ khẩn cấp viết trước, còn Tô Sách sau khi nhớ loại cách ghi loại văn
tự này thì dùng một bộ dáng phi thường thành kính, đặt bút khắc tên mình cùng người sẽ bầu bạn cùng mình tới cuối đời lên tảng đá.
Tát Tháp mỉm cười một tiếng, vỗ vai thản đồ: "Tốt lắm!"
Nụ cười của Thản Đồ không thể ức chế.
Mà phần trống trãi trong lòng Tô Sách dường như được lấp đầy trong nháy mắt.
Cuối cùng Tát Tháp nói: "Chạng vạng đúng giờ tới tế đàn, ta sẽ chủ trì nghi thức cho các ngươi!"
Sau khi trở về rừng rậm, Tô Sách cơ hồ không nhận ra dáng vẻ vốn có của nhà Thản Đồ.
Trử bỏ nhà bếp, nhà gỗ vốn tồn tại bên cạnh đã sớm bị đạp đổ, thay thế vào
đó là một căn nhà còn lớn hơn nữa, đồng dạng có hai tầng, chính là diện
tích có lẽ lớn hơn xưa gấp đôi—— diện tích đất tăng thêm sau khi đốn ngã các cây cổ thụ xung quanh, số gỗ đó vừa lúc được dùng cho việc xây dựng phòng ốc.
Tầng dưới chia làm bốn phòng cùng một đại sảnh, tầng
trên chia làm hai, bốn phía đều là "tường gỗ", ngăn cách giữa hai phòng
là một cánh cửa gỗ, thoạt nhìn thực kín đáo. Bên trong gian phòng phủ da thú thật dầy, so với loại từng thấy trước kia càng mềm mại hơn, sờ lên
thậm chí còn cảm thấy có chút bóng loáng, hẳn không thấm nước. Bên ngoài da thú lót những tấm da nhỏ có vẻ rất nặng, còn có một bộ bàn ghế chắc
chắn. Cửa thang lầu được làm rất rộng, đủ cho Thản Đồ dùng nguyên hình
nhảy lên nhảy xuống.
Mà tầng dưới cùng cũng có một bộ bàn ghế, bất quá không còn gì khác.
Tô Sách quay đầu lại nhìn Thản Đồ, y nhìn cậu cười hắc hắc: "Ta thỉnh bọn họ làm a, A Sách, ngươi thích không?"
Gật gật đầu, Tô Sách nói: "Thích."
Bất quá, nhóm giống đực xây dựng phòng ốc quả thực phi thường mau chóng a… Giống như đơn giản như ăn cơm uống nước vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!