Tắm rửa dùng một cái thùng gỗ rất lớn, cùng loại với thứ Thản Đồ lấy cho
cậu tắm, bên trong là nước nóng hôi hổi, cúi đầu nhìn vào thì phát hiện
nước lại có màu xanh nhạt, đại khái có tác dụng rửa sạch dược liệu dính
trên người đi.
Tạp Mạch Nhĩ khí lực không đủ nên vẫn là Thản Đồ
ôm cậu đặt vào, bởi vì quá lo lắng nên mặc dù hiện giờ Tô Sách không mặc chút quần áo nào, Thản Đồ cũng không phát sinh bất cứ chuyện mất thể
diện nào như "chảy nước miếng", "chảy máu mũi" này nọ.
Khí lực Tô Sách dần dần khôi phục, cậu cầm lấy bàn chải Tạp Mạch Nhĩ đưa, chậm rãi gạt bỏ tầng dược thảo dính trên người. Sau khi chà sạch lớp ngoài thì
bắt đầu dùng tay tự kì cọ—— cậu không dám khiêu khiến độ cứng của thứ
kia, để tránh không chỉ có rớt dược mà đi luôn cả một tầng da.
Rất nhanh làm xong hết thảy, Thản Đồ trong lúc đó đã vội vã chạy về nhà cầm tới một bộ quần áo mới—— bộ cũ sớm đã thấm ướt mồ hôi, hiển nhiên không thích hợp cho bệnh nhân mới khỏi sử dụng.
Thản Đồ vừa ôm Tô Sách ra thì bị Tạp Mạch Nhĩ đuổi về, hiện tại cũng không phải "thời kì đặc
biệt", giống đực nên cách xa giống cái một chút!
Tạp Mạch Nhĩ mỉm cười nói với Tô Sách: "Đã tốt rồi, ta cho ngươi thêm một chút dược
thảo, nếu còn khó chịu thì có thể trực tiếp dùng tới." Hắn ra bên ngoài
còn liếc mắt nhìn lại, nói thêm: "Vừa rồi tuy ngươi không biết nhưng
Thản Đồ đã quan sát hết toàn bộ quá trình, y hiểu rõ nên làm thế nào."
Tô Sách nếu đã quyết định tiếp nhận Thản Đồ thì cũng không còn sự xấu hổ
như những lúc bị trêu chọc trước kia, chỉ gật đầu: "Cám ơn. Nếu có gì
ngoài ý muốn, ta sẽ bảo Thản Đồ làm."
Ngữ khí này không giống trước kia.
Tạp Mạch Nhĩ là giống cái rất thông minh, tuy hắn thấy Thản Đồ vẫn còn tư
thái người theo đuổi, bất quá hiện giờ nghe Tô Sách nói vậy, đại khái
cũng hiểu được một chút. Vì thế hắn lại mỉm cười: "Thản Đồ rất tốt."
Tô Sách đối với Tạp Mạch Nhĩ rất có hảo cảm, cũng cười nhẹ: "Ta biết."
Sau khi ra ngoài, Thản Đồ sợ Tô Sách vẫn còn chưa khỏe hẳn, muốn ôm cậu về
nhà nhưng thấy Tô Sách cương quyết lắc đầu thì từ bỏ, bất quá Tô Sách
chủ động nhờ y đỡ cậu, vì thế lập tức làm giống đực đơn bào này cao
hứng.
Lúc này trời đã tối đen, trừ bỏ ánh trăng thì không còn thứ gì chiều sáng, Thản Đồ cẩn thận đỡ Tô sách đi, một tay kia còn để hờ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!