Chương 23: Quyết Định của Tô Sách…

Bên trong rất nhanh có âm thanh truyền tới, cửa nhanh chóng mở ra, Thản Đồ

ôm Tô Sách vọt vào, người trong nhà cũng lập tức đóng cửa lại, lớn tiếng nói: "Nhanh lên, đặt hắn lên giường!"

Phòng này có một mùi hương rất kì lạ, tựa hồ có chút cay mũi nhưng lại rất dễ chịu, ước chừng là

mùi thảo dược. Mà rất nhanh có một mùi khác phiêu tán, cảm giác thực

thanh lương, đầu óc mụ mị như sắp ngất của Tô Sách bị mùi hương này kích thích giống như đột nhiên thanh tỉnh một chút, mí mắt cũng không còn

nặng nề như khi nãy.

Ngay sau đó, cậu chợt nghe tới âm thanh có

chút phi thường vui sướng của Thản Đồ: "A Sách, A Sách ngươi cố gắng a,

mau mở to mắt!"

Tô Sách nghe được bên trong ẩn chứa tình cảm tràn ngập vô cùng lo lắng, vì thế trong tiếng gọi của y, cậu số hết sức xốc

mí mắt lên——

"Ngô… Thản… Đồ." Cậu cảm thấy chính mình giống như

mở miệng, dùng âm thanh rất lớn kêu lên, nhưng âm thanh vang vọng hệt

như tiếng muỗi kêu, không nghe được bao nhiêu.

Nhưng Thản Đồ đã

rất cao hứng, túm lấy tay Tô Sách, nơi đó vẫn nóng như vậy, nhưng chỉ

cần người còn thanh tỉnh thì ít nhất cũng không nguy hiểm tới sinh mệnh.

Lúc này có một người tới xốc áo Tô Sách lên, lấy thứ lành lạnh kia đi, Tô

Sách nỗ lực nghiêng đầu nhìn, đó là một cái túi da, ở miệng được bịt lại thật kín, bên trong hẳn là nước.

Đây là thứ Thản Đồ vội lấy tới để hạ nhiệt cho cậu đi… Tựa như trên địa cầu, lúc phát sốt người ta sẽ dùng gối đá.

Người này cúi đầu hỏi một câu: "Tô Sách, ngươi nguyện ý để Thản Đồ lưu lại không?"

Bởi vì không phải bầu bạn nên cần hỏi vấn đề này.

Tô Sách còn chưa trả lời, Thản Đồ đã mở miệng trước: "A Sách, ta lo lắng, ngươi để ta ở lại cùng ngươi đi?"

Nói thật, tại thời điểm suy yếu như vậy, trước mắt Tô Sách cũng chỉ tín

nhiệm mỗi Thản Đồ mà thôi, y không biết vu y trong bộ lạc này chữa bệnh

thế nào, trong lúc ý thức mơ hồ, y chỉ có thể để Thản Đồ ở bên cạnh chăm sóc. Vì thế, cậu cố sức gật đầu một cái: "Ân… Thản Đồ… lưu lại…"

Thản Đồ lau mồ hôi, gương mặt lộ ra nụ cười vui vẻ, mà tay cũng nắm chặt tay Tô Sách—— nếu không thể thời thời khắc khắc cảm nhận biến hóa nhiệt độ

trong cơ thể A Sách, y thật sự sẽ phát điên mất.

Ngón tay Tô Sách giật giật, muốn an ủi y một chút.

Mà vị vu y—— giống cái gọi là Tạp Mạch Nhĩ kia cũng bắt đầu công việc của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!