Rời khỏi nhà Thản Đồ, Tô Sách bị hai giống cái sôi nổi kéo đi, trong lòng
bàn tay là hai bàn hai nhỏ bé càng mềm mại non mịn hơn, làm con người ta sinh ra cảm giác ấm áp kì dị.
Thản Đồ nhắm mắt theo sát phía
sau, y nhìn người trong lòng mình thẳng lưng đi tới, thỉnh thoảng hơi
cúi đầu trả lời cặp song sinh, cảm nhận được sự tỉ mỉ rất khó phát giác
nhưng thật sự tồn tại của cậu quả thực chính là một loại vui sướng.
Nếu tương lai bọn họ có đứa nhỏ, kia hẳn sẽ cảm thấy thực hạnh phúc đi. Thản Đồ nghĩ vậy.
A đúng rồi! A Sách nói cậu không thể sinh đứa nhỏ. Ân, y có thể đi xin
một đứa con nuôi đáng yêu nhất, A Sách có thể làm cặp song sinh yêu
thích như vậy, nhất định cũng sẽ làm con nuôi bọn họ yêu thích.
Ái Quả Nhi đi phía trước ngẩng đầu, hỏi: "A Sách ca ca, ngươi muốn xem cái gì trước?"
Tô Sách nghĩ nghĩ: "Ta muốn xem rất nhiều…" Tạm ngừng một chút: "Ân, rất
nhiều giống cái xử lý một ít thứ giống như lương thực, có thể giới thiệu một chút không?"
Ái Quả Nhi gật gật đầu: "Có thể a!" Nói xong
liền kéo Tô Sách chuyển hướng: "A Sách ca ca nói chính là "thử lương"
đúng không? Mỗi giống cái trong bộ lạc đều được phát một mảnh đất, bình
thường đều trồng loại này."
Ái Mật Nhi cũng ngập ngừng nói: "Chúng ta… cũng có…"
Sau đó Ái Quả Nhi đột nhiên quay đầu lại: "Này, Thản Đồ!"
Thản Đồ bước tới hai bước—— y vốn không muốn quấy rầy giống cái nói chuyện
nên đi xa một chút: "Sao vậy? Là A Sách tìm ta có việc sao?"
Ái Quả Nhi trở mình xem thường: "Ta tìm ngươi không được sao?"
Thản Đồ có chút thất vọng, ánh mắt nhìn qua Tô Sách, nói: "…được."
Ái Quả Nhi tức giận nói: "Được rồi, kì thực cũng có quan hệ với A Sách ca
ca!" Nhìn thấy Thản Đồ lại hồi phục tinh thần, liền lắc đầu thở dài một
hơi: "Giống đực các ngươi luôn rất sơ ý, vì thế ta hỏi ngươi a, A Sách
ca ca đã được tộc trưởng thừa nhận là người của bộ lạc, ngươi có giúp A
Sách ca ca lĩnh đất không?"
Thản Đồ thoáng ngây người.
Y… y đã quên!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!