Chương 14: Hương vị hấp dẫn

Tô Sách cùng Thản Đồ yên lặng nhìn nhau một hồi, Thản Đồ nhìn sắc mặt

người trong lòng, cảm thấy thực thỏa mãn, mà Tô Sách thì không biết nói

gì cho phải.

"A." Thản Đồ đột nhiên nhớ ra: "A Sách, ngươi ngủ

một hồi đi." Nói xong, y chất những tấm da thú trên mặt đất lại với nhau tạo thành một cái giường nhỏ, sau đó thật cẩn thận đẩy Tô Sách ngã lên

đó.

Vừa rồi không đề cập tới còn không cảm thấy, giờ nằm xuống, Tô Sách quả thực cảm thấy có chút mệt mỏi: "Vậy ngươi…"

Thản Đồ lộ ra nụ cười tươi rói sáng lạn: "Ta đi làm chút gì cho ngươi ăn!" Sau đó y nhảy dựng lên, theo cửa sổ nhảy ra ngoài.

Da thú dưới thân có hơi cứng, tuy đã bị cọ rửa qua nhưng vẫn có cảm giác

đâm vào cơ thể. Tô Sách liếc mắt nhìn theo bóng dáng Thản Đồ rời đi,

thay "hàng dệt tốt nhất" trong bộ lạc, xúc cảm có điểm giống tơ lụa, mặc vào thực thoải mái.

Bởi vì những thứ gặp ở đây, vô luận là thực

vật hay dụng cụ đều vô cùng cứng rắn nên Tô Sách vốn còn tưởng mình sẽ

không quen, nhưng theo độ mềm mại của chất liệu may mặc xem ra, ít nhất

không cần lo lắng về phương diện này.

Nghĩ nghĩ, Tô Sách vẫn đứng lên, đi tới bên cửa sổ nhìn xuống, phía dưới người cao to kia đang chạy tới chạy lui, không ngừng chuyển đồ đặc ra khoảng đất trống ngoài

phòng, thậm chí còn dựng một cái giá, đang dùng dây thừng buộc chặt.

Đây là vì mình mà bận rộn sao… Lẳng lặng nhìn một chốc, Tô Sách khẽ thì thầm.

Sau đó cậu xoay người, trả khăn tắm lên phía trên da thú, nằm xuống, nhắm mắt lại.

Cậu cần thừa dịp này mà hảo hảo sắp xếp lại suy nghĩ…

ô Sách bị mùi thơm của canh thịt đánh thức.

Cảm giác tầm nhìn rõ ràng sau khi tỉnh lại quả thực phi thường tuyệt vời,

nhưng cũng không quen—— Tô Sách đưa tay qua bên cạnh sờ sờ, lại sờ trúng khoảng không.

Hiện giờ đang ở thế giới khác a… Bởi vì khó có dịp không phải ngủ ngoài trời nên thiếu chút nữa làm Tô Sách có ảo giác

mình đã trở về nhà, bất quá không phải.

Chống tay, Tô Sách ngồi dậy, theo ánh sáng bên ngoài chiếu vào, ước chừng lúc này đã là buổi chiều, có lẽ đã gần chạng vạng.

…Thản Đồ đâu?

Thở dài, Tô Sách đi tới bên cửa sổ—— nói là cửa sổ, kì thực không khác ban

công là mấy đi, chẳng qua không có phần kéo dài ra mà thôi. Tạo hình

cùng cửa sổ sát đất rất tương tự, nhưng so với cửa sổ sát đất thì cao

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!