Thản Đồ cảm thấy trái tim mình đều tan nát.
Quả nhiên những việc trước kia vẫn làm A Sách chán ghét đi… y thầm nghĩ.
Phương diện theo đuổi giống cái Thản Đồ quả thực không có kinh nghiệm,
hơn nữa bởi vì ăn nói vụng về lại còn không hiểu phong tình—— những
giống cái chủ động theo đuổi y trước kia nói—— ở cùng y một chỗ có cảm
giác rất nhàm chán.
Thản Đồ hiện tại thực uể oải. Y vốn nghĩ A
Sách nguyện ý cùng mình trở về, ít ra đối với y cũng có chút hảo cảm,
nhưng hiện giờ xem ra chỉ là y tự mình đa tình.
A Sách có lẽ vì thân thiết với mình một chút nên mới chọn lựa như vậy đi…
A Sách căn bản không có bất cứ ám chỉ nào…
A Sách có lẽ đã sớm có người trong lòng—— chẳng lẽ mới đi một đoạn đường
đã gặp giống đực nhất kiến chung tình sao? ! Này cũng không phải không
có khả năng… Hay là, A Sách kì thực thích tộc trưởng? Nga không! Tộc
trưởng đã có bầu bạn!
Suy nghĩ rối rắm quá nhiều, Thản Đồ rốt
cuộc không cam lòng, y xoa nắm nắm tay, sau đó nhẹ nhàng cầm lấy tay Tô
Sách, để cậu ngồi thật vững vàng, còn mình thì nửa quỳ trước mặt cậu,
tận lực hỏi thật chậm: "A Sách, là ta đã làm sai chuyện gì sao?" Sau đó
lại có chút không yên nói thêm: "Thật sự… không thể cân nhắc sao, A
Sách? Ta thật sự thích ngươi."
Ý tưởng chậm rãi lấy lòng trước
kia trong nháy mắt bị đá ra khỏi đầu, Thản Đồ dốc lòng nói ra hết suy
nghĩ của mình, y muốn hỏi rõ ràng một chút, để mình có càng nhiều cơ hội hơn.
Bất quá chỉ là cự tuyệt một lần mà thôi… Thản Đồ trong lòng thầm nắm tay, trước kia có giống đực từng bị giống cái cự tuyệt hơn
mười lần, không phải cuối cùng cũng như nguyện cùng giống cái kia tạo
thành gia đình sao? Hiện giờ y chỉ mới một lần mà thôi!
Tô Sách
đương nhiên thấy được vẻ mặt uể oải của Thản Đồ—— cơ hồ ngay lúc cậu nói câu kia, đầu của người cao lớn này liền cụp xuống, thật giống như cậu
không phải nói một câu mà là hung hăng bổ một tia sét xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!