Chương 11: Cùng thản đồ về nhà…

Sau khi chào hỏi tộc trưởng xong, Tô Sách cùng Thản Đồ rời khỏi lều, Thản

Đồ nắm bả vai Tô Sách, dùng tư thế bảo hộ thực cẩn thận.

Cảnh vật nhìn thấy khi thị lực tốt cùng thị lực mơ hồ lúc mới tới hoàn toàn bất

đồng, khoảnh khắc Tô Sách vừa rời khỏi lều, trong phút cậu cậu sinh ra

cảm quan thực thần kì—— giống như đã tiến vào thế giới nguyên thủy vậy,

không chỉ phòng ốc cùng quần áo đơn sơ, đặc biệt hơn chính là hương vị

hoang dã truyền tới trong không khí.

Là một nam nhân yêu thích

đồng quê—— Tô Sách vươn ngón tay muốn đẩy đẩy gong kính, sau đó mới chợt nhớ ra mình đã đánh mất—— cậu cảm giác trong nháy mắt đã bị mê hoặc.

Thản Đồ một mực cẩn thận quan sát biểu tình giống cái, y thật cao hứng khi phát hiện cậu thích bộ lạc của mình.

"A Sách, chúng ta đi thôi." Bởi vì lên đường gấp rút nên đến sáng sớm hai

người đã tới bộ lạc, sau đó lại nói chuyện với tộc trưởng, đến giờ giống cái hẳn đã mệt chết đi. Thản Đồ thực lo lắng.

Tô Sách ngẩng đầu, lần thứ hai nhìn thấy ánh mắt kim sắc rạng ngời của Thản Đồ, sau đó dời tầm mắt: "Tóc của ngươi… vì sao không phải màu vàng?"

Thản Đồ sững sờ một chút: "Ta chưa kết hôn…"

…Này cùng kết hôn có quan hệ gì.

Tô Sách cảm thấy có chút cổ quái, lựa chọn không hỏi tiếp nữa. Cậu xoay người, nói: "Nhanh về nhà ngươi thôi."

Thản Đồ có chút lúng túng, A Sách thay đổi chủ đề quá nhanh, y có chút theo

không kịp… Bất quá quên đi, chỉ cần A Sách nguyện ý về nhà y là tốt rồi.

Dưới sự "che chở" của Thản Đồ, Tô Sách vừa đi vừa đánh giá hai bên đường.

Thật giống như vì muốn phủ định phỏng đoán "căn cứ nghiên cứu" của Tô Sách

trước kia, hết thảy trong bộ lạc dần dần thu hết vào mắt cậu.

Tộc nhân trong bộ lạc—— mỗi người đều phi thường cao lớn, hơn nữa đều mặc áo da thú giống như Thản Đồ.

Đại đa số trên vai đều khiêng ít hoặc nhiều thứ khá nặng, tỷ như thi thể dã thú hoặc là một loại cây xanh biếc dài cỡ một trượng, phần đầu là chuội hạt đen nặng trịch rất giống hạt gạo.

Tương ứng, trong những

phòng ốc được xây dựng từ gỗ hoặc đá, ngồi trên chiếc ghế gỗ trước nhà

là một nam nhân đang xử lý những thứ tương tự, những khối thịt đỏ tươi

cùng da thuộc rắn chắc, hoặc là đang tách hạt.

Những nam nhân này tương đối thấp hơn, nhưng dáng người đều thon gầy, đa số khoảng một mét tám, cánh tay, bắp chân đều rất cân xứng.

Tô Sách chỉ có một mét bảy tám, cơ thể khá gầy.

Mà so ra có điều kì dị chính là trong bộ lạc này Tô Sách không nhìn thấy một nữ nhân nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!