Chương 10: Quyết Định của Tô Sách…

*** sồ điểu tình kết: chim ngon sau khi nở thấy bất cứ ai cũng nghĩ là mẹ

*****

Ấm áp trong căn lều đến từ những chậu lửa đặt trên hai hàng giá kim loại

đặt trước một tấm da thú lớn, tâm ngọn lửa có màu xanh biếc, nhưng không hề trở nên kì lại, ngược lại nó không ngừng tỏa ra ánh sáng sáng ngời,

làm người ta có cảm giá của sinh mệnh.

Trên tấm da thú thật lớn

kia chi chít những lằn vân vàng, phủ hết cả một mặt căn lều, còn lan

xuống dưới trải dài trên mặt đất, cuối cùng là một cái đầu thú thật lớn

đặt trên thứ gì đó như tấm thảm—— đập vào mắt là một đôi mắt thật to, to như nửa đầu người, sung huyết đỏ rực hệt như hồng ngọc.

Tô Sách

người đứng bên phải đầu thú lúc nãy có ý giúp mình, trên thân mặc áo da, dưới là một cái khố da lông xù, tóc thực ngắn, hệt như dựng thẳng trên

đầu, hoàn toàn tất đồng với Thản Đồ đứng phía sau. Hình dáng gương mặt

rất cứng rắn, có vài vết thương nông sâu bất đồng, xem ra đã khá lớn

tuổi.

Được rồi, xem ra chuyện người này đã mấy trăm tuổi có thể tăng vài phần tin tưởng. Tô Sách nghĩ.

Thản Đồ cẩn thận đánh giá Tô Sách, phát hiện ánh mắt cậu rõ ràng đã có trọng tâm, liền vội vàng hỏi: "A Sách, ngươi… đã tốt hơn chưa?"

Sách trầm mặt ngẩng đầu nhìn Thản Đồ, từ gương mặt thú nhân nhìn thấy

thân thiết không hề che dấu, vì thế dừng một chút: "Đã tốt lắm."

Thản Đồ lập tức lộ ra nụ cười tươi rói.

Tô Sách thấy y như vậy trong lòng cũng vui sướng, sau đó một lần nữa nhìn về phía vị tộc trưởng kia: "Xin chào."

Tát Tháp nhìn hai người trước mắt, mỉm cười: "Tô Sách, nghe Thản Đồ nói, ngươi nguyện ý gia nhập bộ lạc chúng ta?"

Tô Sách do dự một chút, gật đầu: "…Đúng vậy."

Thản Đồ cười không dứt miệng, Tát Tháp nhìn bộ dáng ngu ngốc của y, cảm thấy thực thú vị—— bất quá dù sao hắn cũng gặp qua không ít biểu tình đồng

dạng— đến từ nhóm giống đực trong những tình huống đồng dạng, sau đó

cũng không khó xử, trực tiếp hỏi: "Như vậy, ngươi đã là một thành viên

trong bộ lạc, là giống cái, ngươi có thể tự do chọn lựa nơi ở của mình."

Thản Đồ ở bên cạnh muốn nói gì đó, nhưng ánh mắt của Tát Tháp làm y chấm dứt ý tưởng này, chỉ có thể đứng đó mà lo lắng suông.

Tô Sách trầm ngâm một chút, hỏi: "Lựa chọn thế nào? Ta không hiểu biết chuyện này."

Tát Tháp cười nói: "Là vầy, bởi vì ngươi mới tới, đối với bộ lạc còn chưa

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!