Chương 8: Sư phụ, người là nam ạ?

Bước ra khỏi phòng Tạ Dung Trác, Thẩm Mật kéo cổ áo mình xuống ngửi thử.

Nào có mùi gì đâu chứ, cái mũi c*̉a Tạ Dung Trác là mũi chó đấy à?

Về lại phòng, Thẩm Mật nằm sấp trên giường gửi Wechat cho Trương Chỉ Thanh: Thanh Thanh, tớ nhớ trước đây cậu từng nói chú c*̉a cậu bị dị ứng phấn hoa, đúng không?

Mấy năm trước lần đầu tiên Thẩm Mật đến nhà Trương Chỉ Thanh, là được mời đến giúp trang trí tiệc sinh nhật, vì chú của Trương Chỉ Thanh bị dị ứng phấn hoa, nên tất cả hoa trong bữa tiệc ấy đều do Thẩm Mật gấp bằng giấy.

Hơn nữa còn viết lời chúc, viết câu đối, ngày hôm đó Thẩm Mật kiếm được tổng cộng ba ngàn tệ tiền lì xì, vậy nên ấn tượng rất sâu sắc.

Trương Chỉ Thanh: Đúng vậy, sao thế?

Thẩm Mật: Sếp c*̉a tớ c*̃ng có vấn đề này

Thẩm Mật: Tớ muốn hỏi chú cậu bình thường dùng loại sữa tắm nào, có thể giới thiệu cho tớ được không

Trương Chỉ Thanh gửi đến một tin nhắn thoại: "Chuyện này thì tớ không rõ lắm đâu, trước kia chú út c*̉a tớ vẫn luôn sống ở nước ngoài, lần đó về là vừa đúng lúc sinh nhật tớ thôi, ở chưa được mười phút là đã đi rồi, mặt mày dài thườn thượt ra, không biết là ai đã chọc giận chú ấy, uổng công tấm lòng c*̉a tớ!"

Trương Chỉ Thanh: "Nói thật thì tớ cũng khá sợ chú út, nhà tớ là do một tay chú ấy định đoạt, vừa lạnh lùng vừa tàn nhẫn! Ông bà nội tớ cũng không bảo vệ được tớ."

Trương Chỉ Thanh: "Có điều tớ có thể mạo hiểm tính mạng để giúp cậu! Chờ chút nhé."

Thẩm Mật: Được!

Vài phút sau, Trương Chỉ Thanh gửi một đường link, Thẩm Mật nhấp vào.

Đây chẳng phải là nhãn hiệu mà Tạ Dung Trác đang dùng sao?

Nhưng để không làm thất vọng Trương Chỉ Thanh đã mạo hiểm tính mạng gọi điện thoại cho chú c*̉a cô ấy.

Thẩm Mật: Nhận được rồi, cảm ơn cậu.

Trương Chỉ Thanh: "Hai chúng ta là ai chứ hả! À đúng rồi, chú út c*̉a tớ có cái tật ám ảnh sạch sẽ nghiêm trọng, nên ông chủ c*̉a cậu hẳn là c*̃ng bị đó."

Trương Chỉ Thanh: "Cậu nhớ đừng trang điểm đậm, trong mắt họ trang điểm đậm cũng bẩn thỉu lắm."

Thẩm Mật nào có tiền mua đồ trang điểm, c*̀ng lắm thì tô son rồi kẽ chân mày một chút thôi.

Thẩm Mật: Bôi kem dưỡng da được không?

Trương Chỉ Thanh: Đương nhiên là được rồi, anh ta c*̃ng đâu thể dán vào mặt cậu

Thẩm Mật: Tô son thì sao?

Trương Chỉ Thanh: Anh ta c*̃ng đâu có hôn môi cậu

Thẩm Mật nghĩ đến khoảng cách vừa nãy khi ở trong phòng Tạ Dung Trác, lấy tay đo đạc lại.

Rồi hỏi thêm: Vậy nếu nhỡ đâu bất cẩn cách gần quá, thế c*̃ng không sao chứ?

Trương Chỉ Thanh: Gần chừng nào?

Thẩm Mật hồi tưởng lại khoảng cách giữa cô và Tạ Dung Trác vừa rồi, trả lời: Đại khái là khoảng cách khi mắt cậu bị cát bay vào, tớ thổi ra giúp cậu ấy

Trương Chỉ Thanh: Cậu với ông chủ cậu gần đến vậy sao???

Thẩm Mật: Xa hơn thế chút chút

Trương Chỉ Thanh: Vấn đề này tớ không thể cho câu trả lời nào khác được, vì căn bản là tớ chẳng dám gần chú út tớ như thế, cách hai thước thôi là tớ đã sợ muốn chết rồi

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!