— "Tôi không thể xa cô một phút nào"
Câu nói này được thốt ra từ miệng sếp tổng với vẻ mặt không cảm xúc, sức công phá chẳng khác gì một quả bom nguyên tử.
Dù Thẩm Mật có một trái tim mạnh mẽ đến mức không gì có thể phá vỡ, cũng không chịu nổi việc bị chính người trong cuộc lặp lại câu nói khoác lác mà cô đã từng nói, nhưng phẩm chất nghề nghiệp tốt đẹp đã giúp cô quản lý được biểu cảm của mình.
Hai má Thẩm Mật nóng hôi hổi, cô mỉm cười chỉ ra ngoài, giọng nói bình tĩnh: "Khuy măng sét của anh bị rơi mất một chiếc, tôi đi tìm xem, chắc không mất quá một phút đâu."
…. Cô đang nói cái khỉ gì vậy!!
Thật sự là đang lạy ông tơ ở bụi này đó!
Tạ Dung Trác dời mắt, như thể lười đáp lại cô.
Thẩm Mật bước nhanh về phía phòng nghỉ, liếc mắt một cái đã thấy chiếc khuy măng sét kim cương sáng lấp lánh dưới ánh nắng. Cô lấy khăn giấy ướt ra khỏi túi, cầm chiếc khuy măng sét nhẹ nhàng lau sạch, rồi dùng giấy bọc lại.
Chung Tự dựa vào lan can "chậc" một tiếng: "Đúng là một giây một phút cũng không thể rời xa nhau được mà."
Rõ ràng hắn đã nghe thấy, mỉm cười với Thẩm Mật: "Từ lâu đã biết nó có dục vọng chiếm hữu mạnh với đồ vật rồi, nhưng không ngờ cái nết xấu xa này còn phát tác trên cả người cơ đấy. Mới nói chuyện có dăm ba câu thôi mà đã không chịu nổi, sau này cô có bạn trrai, vậy há chẳng phải là nó sẽ khó chịu muốn chết sao?
Thẩm Mật này, không chừng cô sẽ không có cơ hội yêu đương đâu."
Thẩm Mật đăm chiêu hai giây, đột nhiên hai mắt sáng rực lên: "Cảm ơn Tổng giám đốc Chung đã nhắc nhở!"
Chung Tự ngẩn người: "Không nhưng, tôi đã nhắc cô cái gì cơ?"
Biểu cảm c*̉a Thẩm Mật đầy sự kiên định: "Tôi sẽ hứa với sếp mình, trong lúc còn đang tại chức sẽ không yêu đương để làm ảnh hưởng đến công việc!"
Chung Tự: " ??? "
Có thể ở lại bên cạnh Tạ Dung Trác, quả nhiên không phải người bình thường.Rèm cửa phòng thay đồ đã được kéo ra, Tạ Dung Trác hơi ngẩng cằm, đứng trước gương chỉnh cà vạt.
Chờ anh chuẩn bị xong, Thẩm Mật đưa khuyu măng sét qua cho anh, "Sếp."
Tạ Dung Trác nhận, c*́i đầu cài vào, "Tiệc rượu lúc mấy giờ?"
Thẩm Mật: "Sáu giờ rưỡi."
"Cô c*̃ng đi đi." Tạ Dung Trác mang áo khoác vào.
Thẩm Mật: "Vâng ạ."
Nhờ lời nhắc nhở vô tình của Chung Tự vừa rồi, Thẩm Mật đã không còn ngượng ngùng đến vậy.
Cô là thư ký c*̉a Tạ Dung Trác, anh không rời cô được một phút không phải là chuyện rất bình thường ư? Ông chủ nào mà không mong muốn nhân viên c*̉a mình làm việc 24/7 đâu chứ, lẽ nào Tạ Dung Trác bỏ tiền ra để mướn một cô thư ký "bỏ đi" suốt sao?
Vả lại, việc ông chủ yêu quý và trọng dụng nhân viên cũng chẳng phải vấn đề gì lớn, cô không cần phải tỏ ra e dè như thể có tật giật mình.
Lập luận này không một kẽ hở, Thẩm Mật thành công lấy lại thể diện đã mất, ưỡn ngực lên.
Tạ Dung Trác nhìn thoáng qua cô, đôi chân dài bước ra khỏi phòng thay đồ.
Chung Quang Phố đã thay một bộ đồ trường sam, trên đường đưa Tạ Dung Trác ra bãi đậu xe cả hai nói về chuyện làm ăn, khi trò chuyện gần xong thì chuyển đề tài, nói về việc chó cưng ở nhà vừa sinh một lứa chó con, hỏi Tạ Dung Trác có hứng thú không.
Chung Tự nói: "Bảo một đứa mắc chứng ám ảnh sạch sẽ nuôi thú cưng, không phải là ông đang làm khó nó à? Ông đừng đi quảng cáo khắp nơi nữa, cháu nuôi thay ông."
"Cháu đấy, vẫn nên mưu toan mà quản lý công ty của cháu đi. Cho cháu nuôi cháu cũng nuôi không tốt đâu, chi bằng đưa đến chỗ dì Lâm ấy. Nuôi trắng trẻo mập mạp, nhìn mới có cảm giác thành tựu."
Tạ Dung Trác nhìn gương mặt c*̉a Thẩm Mật, bất thình lình bật ra một câu: "Có rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!