Tháng bảy.
Bệnh viện Nhân dân Tuệ Thành.
Bên ngoài phòng sinh, chị gái y tá bế một em bé con vừa mới chào đời bước ra, nét mặt hớn hở gọi lớn: "Thẩm Mật, người nhà của Thẩm Mật đâu, ai là ba c*̉a đứa bé?"
"Là tôi." Nét mặt Tạ Dung Trác nghiêm nghị, cà vạt lỏng lẻo, cúc áo sơ mi cũng tuột mất hai viên, có thể nhìn ra được anh đang rất căng thẳng, vẻ điềm tĩnh thường ngày c*̃ng chẳng thể giấu nổi sự hoảng loạn trong ánh mắt: "Bà xã tôi thế nào rồi?"
"Trạng thái c*̉a sản phụ rất tốt." Y tá trao đứa bé cho anh: "Chúc mừng nhé, là một bé trai."
Nghe tin Thẩm Mật bình an, Tạ Dung Trác thở phào nhẹ nhõm.
Ngay sau đó anh khựng lại: "Con trai?"
Anh không đưa tay ra đón lấy đứa trẻ, giọng điệu lộ rõ vẻ thất vọng: "Có ôm nhầm con không?"
Y tá: "…"
Trương Chỉ Thanh vội vàng đón lấy đứa bé, cẩn thận bế vào lòng: "Cảm ơn chị y tá, chị vất vả rồi ạ."
Chị y tá nhìn người đàn ông trẻ tuổi, thầm nghĩ lại thêm một ông bô muốn sinh con gái đến phát lú rồi.
Tạ Dung Trác biết Thẩm Mật muốn sinh con gái đến nhường nào, suốt cả thai kỳ, cô hận không thể cai toàn bộ đồ chua, cai dầu mỡ. Người ta bảo chua trai cay gái, cô cứ cố ám thị bản thân rằng mình muốn ăn cay và sợ dầu mỡ, những bộ quần áo con nít, tất con nít, mũ con nít chuẩn bị cho em bé đều là màu hồng, váy cho bé từ một đến năm tuổi cũng đã mua sẵn. Ngay cả phòng trẻ em còn được trang trí theo phong cách lâu đài của tiểu công chúa.
Một lúc sau, Thẩm Mật được đẩy ra ngoài.
Tạ Dung Trác còn chưa kịp mở lời đã nghe thấy cô thút thít, giọng điệu chê bai: "Em sinh con trai rồi, sao em vô dụng thế này không biết."
"…"
Tạ Dung Trác nhẹ nhàng an ủi cô: "Con trai hay con gái đều giống nhau cả mà."
Thẩm Mật nắm chặt lấy tay anh: "Anh đã hỏi y tá chưa? Có bị bế nhầm không?"
"Hỏi rồi," Tạ Dung Trác nói: "Không nhầm đâu."
Thẩm Mật thầm nghĩ không thể nào, mọi dấu hiệu khi mang thai của cô đều là con gái cả mà, bụng tròn, bé con tính tình yên tĩnh không quậy phá, cô còn thích ăn cay nữa.
Rốt cuộc là sai ở khâu nào nhỉ?
Cô được đẩy vào phòng bệnh, Tạ Dung Trác cũng đi theo.
Trương Chỉ Thanh bế em bé, ngơ ngác đứng hình tại chỗ.
"… Ơ kìa hai người này sao thế?"
Cô cúi đầu nhìn em bé có đôi nét giống mình, tình mẫu tử tràn lan trong chớp mắt, "Không sao đâu bé ngoan ơi, ba mẹ không cần con thì cô cần."
Trương Chỉ Thanh ôm lấy bé con, ánh mắt đong đầy niềm vui: "Mình làm mẹ đỡ đầu rồi! À không đúng, mình làm chị rồi."
Em bé trông rất xinh xắn, thường thì những đứa trẻ mới sinh sẽ nhăn nheo, nhưng bé thì không, đôi mắt bé giống Tạ Dung Trác, lúng liếng đen láy rất đẹp, chiếc mũi be bé c*̃ng cao giống anh, khuôn mặt tạm thời chưa rõ là giống ai nhưng cái cằm thì y đúc Thẩm Mật. Miệng vậy mà lại hơi giống ông nội, d** tai giống tai của Trương Chỉ Thanh rõ rành rành.
Trương Chỉ Thanh cảm thấy thật kỳ diệu.
Một em bé mà lại hội tụ đầy đủ nét đẹp của cả gia đình.
Cô ấy càng cưng chiều bé hơn, vứt bỏ hình tượng đại tiểu thư, đứng ở hành lang ôm bé tự lẩm bẩm, giọng nói vô thức trở nên nũng nịu: "Ngoan ơi là ngoan luôn, có phải em c*̃ng nhận ra giọng c*̉a chị không nè? Lúc mẹ em mang thai, ngày nào chị cũng nói chuyện với em đấy."
Tần Chi Mặc đứng bên cạnh, lẳng lặng bật cười một tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!