Thẩm Mật độc lập, cầu tiến, có sự kiên trì và ước mơ của riêng mình, trong những theo đuổi ấy cũng bao gồm cả chân tình mà cô từng nghĩ là không thể có được. Như bao cô gái khác, Thẩm Mật năm 19 tuổi cũng muốn tìm một người để làm nũng, , cũng mong có một ngọn núi vững chãi để nương tựa khi tủi thân. Cô chỉ là chưa gặp được người có thể khiến mình thẹn thùng, tin tưởng và buông bỏ lớp phòng bị mà thôi.
Tạ Dung Trác từng nghĩ anh đã rất hiểu cô gái này rồi, phải mất một quãng thời gian rất, rất dài để mở cánh cửa phòng thủ trong tim cô. Nhưng sau này anh mới biết, trong những thứ Thẩm Mật khao khát, tình yêu chiếm tỉ lệ rất thấp, anh đã đánh giá sai về cô.
Anh nghĩ, nếu lý tưởng của cô và anh có xung đột, Thẩm Mật chắc chắn sẽ không ngần ngại mà từ bỏ anh.
Ngày tâm nguyện thành sự thật được rước cô về dinh, cũng là ngày Tạ Dung Trác căng thẳng nhất trong đời.
Anh sợ hãi tất thảy những sự ngọt ngào ấy rồi c*̃ng chỉ là một cơn mộng mị.
Thẩm Mật là người giỏi dỗ dành anh nhất.
Nếu cô có tâm lừa gạt, Tạ Dung Trác sẽ bị cô lừa đến mức tán gia bại sản.
Dự án của hai năm trước, Tạ Dung Trác anh chỉ là một bàn đạp để Thẩm Mật bước lên cao hơn.
Đúng vậy, anh biết Thẩm Mật đang tính toán và lợi dụng mình.
Điều thú vị là anh không hề tức giận, không chỉ để mặc cô tính toán bán chính mình đi, mà còn quay lại giúp cô đếm tiền.
Anh không ngừng tỏ ra yếu thế là để nói với Thẩm Mật rằng, anh rất dễ dỗ, rất dễ lừa, chỉ cần cô sẵn lòng ở bên cạnh lừa anh cả đời, anh có thể dung túng cho mọi hành động nhỏ, tâm tư nhỏ của cô mà không cần giới hạn, không cần nguyên tắc. Tiền bạc, quyền lực, cô muốn điều gì anh c*̃ng sẽ cho cô cả.
Thẩm Mật thân thế lận đận, từ nhỏ đã nếm trải đủ đắng cay, chưa từng được ai yêu chiều như thế, chắc chắn cô sẽ chìm đắm trong sự yêu thương chiều chuộng c*̉a anh.
Chỉ cần anh luôn tốt với cô, cưng chiều cô đến mức hư hỏng, để thế gian này không ai có thể thay thế được anh, Thẩm Mật nhất định sẽ yêu anh, không thể sống thiếu anh, Tạ Dung Trác vốn rất tự tin.
Anh đã nghĩ mình thành công rồi, cho đến tận lúc nãy.
Khoảnh khắc đó, anh những tưởng Thẩm Mật không còn cần đến mình nữa, chuẩn bị rời đi. Sự bình tĩnh của anh bị nỗi sợ hãi to lớn cuốn trôi, thân thể và tinh thần đột nhiên trở nên luống cuống, anh nhắm mắt, hít sâu, dốc sức kiềm chế cảm xúc tồi tệ đang đứng bên bờ vực mất kiểm soát của mình, không để Thẩm Mật nhận ra, kẻo khiến cô hoảng sợ.
Tiếc rằng mọi sự ngụy trang đó đã sụp đổ ngay khi nghe thấy tiếng khóc của cô.
Anh hoảng hốt là vì anh đã cho đi quá nhiều, không giữ lại chút gì cho bản thân, đến nay đã chẳng còn quân bài nào đủ sức cám dỗ Thẩm Mật tiếp tục "lừa lọc" anh nữa.
Tạ Dung Trác thừa nhận anh là một kẻ lụy tình, nếu không thì tại sao lại chẳng có điểm dừng với Thẩm Mật như vậy.
Cô chỉ cần khóc hai tiếng, rơi vài giọt lệ, anh vậy mà có thể chấp nhận yêu cầu vô lý nhất thời của cô.
May mà mọi chuyện là giả.
Tạ Dung Trác có cảm giác vui sướng như vừa từ cõi chết trở về.
"Anh đến lâu chưa?"
Giọng của Thẩm Mật làm cắt ngang dòng suy nghĩ đang đi vào cõi tiên của Tạ Dung Trác.
Anh ngước mắt, nhìn sâu vào gương mặt cô.
Hai bên rừng trúc xanh biếc đã được thay bằng dãy đèn neon mới, sắc màu chật kín mà u tối, lặng lẽ chảy trôi như năm tháng, soi rõ gương mặt tuấn tú, đường nét rành rọt của người đàn ông trước mắt.
Anh vẫn bình tĩnh và lý trí, nhìn qua chẳng có chỗ nào để chê bôi.
Nhưng Thẩm Mật có thể nhìn thấy sự hèn mọn và yếu đuối thoáng qua trong đôi mắt đen sau lớp kính kia.
Cô tiến lên vài bước, đứng vững vàng trước mặt anh, đưa tay vòng qua vòng eo hẹp của anh, ngoan ngoãn tựa vào lồng ngực anh.
"Tạ Dung Trác ơi." Thẩm Mật gọi khẽ.
"Thẩm Mật."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!