Cuối c*̀ng Tạ Dung Trác vẫn trả tiền cho chiếc áo khoác này.
Có điều vẫn quay lại chọn thêm một chiếc khăn lụa, đủ 18 món.
Thẩm Mật cúi đầu nhìn bộ "chiến bào" này, đột nhiên cảm thấy giá trị bản thân tăng lên gấp bội.
Người hôm nay Tạ Dung Trác hẹn gặp chính là Tổng giám đốc khu vực Trung Quốc của một công ty nước ngoài. Công ty này chuyên đầu tư bất động sản, những năm gần đây liên tục tăng cường đầu tư, cách đây không lâu đã ngỏ ý hợp tác với Tạ Dung Trác, trùng hợp là lần này anh đến công tác nên lập tức mời gặp.
Thẩm Mật đã quan sát phương hướng đầu tư của Ngân hàng Duệ Hưng trong hai năm gần đây, Tạ Dung Trác có hứng thú với ngành internet và y tế hơn là bất động sản, đây cũng là lý do anh tự mình thành lập nên Duệ Hưng Hoa Thượng.
Nên hẳn là anh chỉ đang cho đối phương mặt mũi, đến cho có lệ rồi thôi.
Tạ Dung Trác được mời riêng vào phòng họp, Thẩm Mật ngồi trong phòng nghỉ đợi anh. Cô cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, đứng dậy đi vệ sinh.
Đột nhiên nghe thấy có ai đó gọi tên cô, Thẩm Mật quay đầu lại, qua vài giây mới nhận ra người đó là ai, khách sáo nói: "Anh Bằng."
Thấy Thẩm Mật, Âu Tiểu Bằng không hề che giấu vẻ khó chịu: "Không phải chứ, sao mày lại chạy đến công ty tao? Mẹ tao không nói cho mày biết là mày không được đến sao?"
Thẩm Mật nhíu mày: "Nhắc lại lần nữa, tôi đến đây vì công việc."
Âu Tiểu Bằng bực bội nói: "Chai rượu mày mua cho ba tao hết bao nhiêu tiền, lát nữa tao trả lại cho mày. Công ty bọn tao là doanh nghiệp được niêm yết, không phải mày cứ có cái bằng đại học là có thể vào được, mày không hiểu à? Từ nhỏ đã quậy banh nhà tao cho gà bay chó sủa, bây giờ còn đến nữa, nhà tao nợ nần gì mày hả?
Tốt xấu gì mày c*̃ng đi học đại học ra, sao mà nghe không hiểu tiếng người vậy?"
Nói dứt câu rồi vô lý đùng đùng kéo Thẩm Mật đẩy ra ngoài, "Xem như tao xin mày đó, đừng đến quấn rịt lấy nhà tao nữa có được không?"
Đôi giày cao gót mới mua vẫn còn chưa quen đi, bị đẩy mạnh như vậy, Thẩm Mật suýt nữa đã không đứng vững.
Cô nhịn.
Không nhịn nổi, chuẩn bị mở mồm chửi—-
"Thẩm Mật."
Tạ Dung Trác không biết đã ra ngoài tự bao giờ, nâng mắt nhìn cô: "Đến đây."
Thẩm Mật vỗ vỗ ống tay áo khoác bị nhăn, nhanh chóng chỉnh lại vạt áo, bước nhanh đến.
Nhóm vệ sĩ vội vàng nhường chỗ bên cạnh Tạ Dung Trác cho cô.
Cô đã đến trước mặt anh với nụ cười mỉm trên môi: "Sếp ạ."
Âu Tiểu Bằng biến sắc.
Sếp? Chủ tịch Ngân hàng Duệ Hưng là ông chủ c*̉a Thẩm Mật?
"Hiểu lầm, đều là hiểu lầm thôi—-"
Tổng giám đốc công ty vội vã cùng một nhóm người đuổi theo: "Ngài Tạ, không ấy chúng ta cứ bàn chuyện hợp tác trước, rồi…"
"Xin lỗi." Ngữ điệu c*̉a Tạ Dung Trác rất bình thản: "Phẩm chất của ban quản lý quý công ty khiến tôi nghi ngờ nghiêm trọng về chất lượng dự án. Lần sau có cơ hội thì hợp tác."
Suốt quá trình còn không liếc mắt nhìn Âu Tiểu Bằng lấy cái nào.
"Ngài Tạ! Ngài Tạ…" Một nhóm người đuổi theo Tạ Dung Trác lên xe.
Rolls
-Royce khuấy bụi mà đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!