Chương 59: Ngoại truyện 13: Tình yêu trung trinh mới được gọi là lãng mạn.

Trên bàn đàm phán tiếng cãi vã vang lên không ngớt, rõ ràng nửa tiếng trước đôi bên còn hữu nghị hòa thuận xưng anh gọi em với nhau.

"Bên chúng tôi đã nhượng bộ rồi, anh làm thế này thật sự không có cách nào để bàn bạc tiếp!"

"Đã nói đâu ra đó rằng ba nhà cùng làm, cô lại dắt theo một tên Tây, chơi nhau à!"

"Ý c*̉a anh là chúng tôi không có thành ý? Anh cứ ra ngoài mà hỏi xem có công ty nào đưa ra được cái giá này không!"

"Lúc ông đây đến nếu mấy người nói là sẽ chia theo định suất này, thì có cái nịt mà ông đây đến, nói năng như bắn pháo hoa, chẳng quân tử chút nào."

Trong phòng họp bày hơn hai mươi chiếc ghế, giọng địa phương từ khắp mọi miền bay loạn xạ, không khí mấy bận căng như dây đàn.

Thẩm Mật gãi gãi lổ tai, hôm nay cô mặc bộ đồ công sở thường ngày khá đơn giản, mái tóc dài uốn nhẹ buông xõa dịu dàng ngang vòng eo thon, phần mái cụp vào ôm lấy chiếc cằm tinh xảo, gương mặt xinh đẹp rực rỡ cố ý thu bớt vẻ yêu mị, chiếc sơ mi xanh nhạt cùng tông, tươi mát và dịu dàng, vạt áo ngoan ngoãn được sơ vin vào chiếc váy đuôi cá màu trắng.

Trẻ trung, tràn đầy sức sống, trông vừa mềm mại đáng yêu lại vô hại.

"Tiểu Thẩm, cô lại đây phân xử đi, cô nói xem yêu cầu của lão Vương có phải là quá đáng lắm không!"

Nhà cung cấp trung niên ngồi đối diện đẩy quả bóng trách nhiệm sang cho Thẩm Mật người trông có vẻ "nhu nhược" nhất bàn đàm phán này.

Thẩm Mật nở nụ cười rạng rỡ, cất giọng ngọt ngào: "Sếp Trình, sếp Ngô, sếp Lâm, mấy vị có muốn uống chút gì không? Tôi có mang theo ít trà thảo mộc, giải nhiệt rất tốt, mấy vị vừa mới đến, thời tiết ở Tuệ Thành thì lại hanh khô, dễ nổi nóng, sẽ ảnh hưởng đến tình cảm đôi bên."

Cô đẩy "trách nhiệm" cho thời tiết, cũng là đang tìm bậc thang cho cảm xúc của đám đàn ông nóng nảy này, những người khác thuận thế leo xuống, nới lỏng cà vạt: "Đúng là có chút nóng trong người thật, hôm qua tôi còn bị chảy máu cam đây này."

Nhà hợp tác trung niên bên cạnh quan tâm: "Không sao chứ lão Trình? Thế thì ông đừng ăn đồ nóng quá, tối nay tôi mời khách, đi ăn cháo bổ dưỡng."

"Được đấy, vừa hay tôi cũng muốn nếm thử cháo ở Tuệ Thành."

"Cho tôi một chân với."

Sau khi phát trà xong, Thẩm Mật ngồi lại vị trí, nụ cười ngoan ngoãn vô hại, đi thẳng vào vấn đề chính: "Vừa rồi sếp Triệu cũng đã nói, chúng ta đang khai phá lĩnh vực mới, không có người đi trước tiên phong dẫn đường, tất thảy mọi thứ đều là ẩn số, hơn nữa, từ online đến offline, ở từng khâu từ chất lượng, dịch vụ, đến việc trao đổi thông tin kịp thời đều vô cùng quan trọng, thiếu bất cứ mắt xích nào cũng không được, thiên vị bên này bỏ bên kia thì chắc chắn là không được rồi."

"Nhưng mà, dù là cửa hàng offline hay nền tảng thương mại điện tử, chúng ta có thể phát triển được là nhờ sự ủng hộ hết mình của ngài Chung và ngài Tạ. Về điểm này tôi tin các vị ở đây đều không có ý kiến gì đúng không?"

Các nhà hợp tác liên tục gật đầu tán thành: "Chúng ta làm được dự án này, vẫn phải cảm ơn sếp Chung và sếp Tạ."

Thẩm Mật: "Vậy tôi đề nghị thế này, đem 10% cổ phần mà nãy giờ mọi người còn đang tranh chấp kia, chia cho sếp Chung và sếp Tạ. Phần còn lại, mấy nhà chúng ta chia đều, như vậy chẳng một ai phải chịu thiệt thòi cả."

Không gian đột nhiên im phăng phắc.

Tạ Dung Trác liếc mắt trao đổi ánh mắt với Thẩm Mật, rồi quay mặt đi, c*̣p mắt xuống, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười khó nhận ra.

Anh tựa lưng vào ghế, cánh tay nhàn nhã gác sau lưng ghế của Thẩm Mật, tay kia bưng tách trà, cũng không lên tiếng, mặc kệ sự lúng túng của nhóm hợp tác lan tỏa trong không khí.

Chung Tự thấy vậy, cúi đầu nhấp một ngụm trà.

Chỉ cần anh ta cũng không lên tiếng, thì sẽ không có ai dám đứng ra bỏ phiếu phản đối để đắc tội với anh và Tạ Dung Trác cả.

Trên thực tế dự án lần này anh ta chỉ treo tên đó cho có, Triệu Bách Lạp không cho anh ta góp vốn, nói rằng sợ tương lai ly hôn, lười phải phân chia tài sản với anh ta.

Vậy nên người thực sự hưởng lợi chỉ có một mình Tạ Dung Trác.

Các đối tác hợp tác sao có thể không nghe ra được, Thẩm Mật rõ ràng là đang giăng một cái bẫy chung cho tất cả bọn họ, nhằm tranh thủ lợi ích lớn nhất cho chồng mình.

Đã đánh giá thấp cô rồi, không nên giao quyền phát ngôn cho cô mới đúng.

Đây chính là một con hồ ly nhỏ!!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!