Chương 58: Ngoại truyện 12: Đừng chơi game nữa, chơi em này

Kính xe đã dán phim chống nhìn trộm, nên không cần phải lo camera giám sát phía trên sẽ ghi lại những hình ảnh bị hạn chế người xem.

Tạ Dung Trác thu hẹp cánh tay lại, nhấc Thẩm Mật lên, nhẹ nhàng đặt cô trở lại ghế phụ, vỗ nhè nhẹ vào má cô rồi thu tay về, cúi đầu chỉnh sửa lại cà vạt.

Chiếc áo sơ mi trắng của anh vẫn sạch sẽ chỉnh tề, kiểu tóc không hề rối, tiếng khóa thắt lưng kim loại vang lên một tiếng cách giòn giã khi được cài lại gọn gàng, khéo léo tôn lên đường eo săn chắc, thon gọn.

Tạ Dung Trác luôn giữ được vẻ bình tĩnh và cao quý, ngay cả trong những thời điểm như thế này, sự tao nhã của anh vẫn khiến người ta cảm thấy mãn nhãn.

Nhớ lại cảm giác sung sướng và dễ chịu khi ngồi trên người anh lúc nãy, hơi nóng trên mặt Thẩm Mật vẫn không thể tan bớt, thu hồi tầm mắt, quay mặt đi, gác chân lên đùi Tạ Dung Trác, mặc cho đôi bàn tay thon dài đẹp đẽ kia giúp cô lau sạch những dấu vết còn sót lại.

Lau sạch xong, Tạ Dung Trác lấy mấy tờ khăn giấy xếp chồng lại với nhau, bế bổng Thẩm Mật đang mặc váy dài lên để cô ngồi đệm lên đó, sau đó rất tự nhiên nhét chiếc q**n l*t cotton của cô vào túi quần tây.

Cái tính ưa sạch sẽ bẩm sinh của anh đã tạo điều kiện cho Thẩm Mật lười biếng sau mỗi cuộc yêu, chỉ cần cô nằm im giả chết, Tạ Dung Trác sẽ làm hết mọi việc vệ sinh thay cô, bao gồm cả tắm rửa, gội đầu, tẩy trang, thỉnh thoảng còn giúp cô massage nữa.

Tạ Dung Trác vừa kỹ tính lại khéo tay, dịch vụ còn tận tâm hơn cả những spa cao cấp đắt tiền.

Xe lăn bánh.

Tựa lưng ghế của Thẩm Mật được Tạ Dung Trác điều chỉnh thấp xuống, cô biết anh đang nhìn mình nhưng không mở mắt, chỉ nghịch mấy con thú bông nhỏ treo trên dây an toàn. Hồi nhỏ Thẩm Mật chưa từng được chơi những món đồ chơi như thế này, với cô hồi ấy ngay cả một con búp bê vài chục tệ cũng là thứ hàng xa xỉ, hay thậm chí chỉ một sợi dây buộc tóc hơi rực rỡ thôi cô cũng chưa từng dùng, chỉ dùng một sợi dây thun đen buộc lại mái tóc dài, cô nuôi tóc dài chẳng phải để đẹp, mà là nuôi để bán, bán tóc chính là nguồn thu nhập kinh tế lớn nhất của cô trong suốt thời thơ ấu.

Mà bây giờ cô nuôi tóc dài chẳng những không bán lấy tiền mà còn phải tốn tiền, kiểu tóc mới hôm nay đã tiêu tốn ba nghìn tệ.

Thẩm Mật không hề xót tiền, đây là tiền cô vất vả kiếm được, vốn dĩ nên chi tiêu cho bản thân; ăn mặc cho mình thật đẹp, để khi soi gương tâm trạng cũng sẽ tốt hơn.

Quan niệm tiêu dùng của cô có thể điều chỉnh nhanh chóng theo thu nhập, co giãn linh hoạt, hệt như khả năng thích ứng siêu việt của c* Tạ chôn sâu trong cơ thể cô vậy.

Thôi toang.

Tư tưởng bây giờ c*̉a cô không đứng đắn tí nào rồi.

Thẩm Mật không để cho bản thân tiếp tục đắm chìm trong hình ảnh c* Tạ nữa, vươn tay ra, Tạ Dung Trác hiểu ý, lấy từ trong hộc chứa đồ ra chiếc bịt mắt đưa cho bé nữ hoàng, nhân tiện bóp nhẹ ngón tay cô, sau đó nhìn thẳng phía trước chuyên tâm lái xe.

Thời tiết ở Tuệ Thành không thích hợp để bật hệ thống sưởi, Thẩm Mật cũng không thích mùi máy sưởi trong xe, cô bị say xe, sau khi biết lái xe mới khá hơn một chút.

Đợi đến ngã tư đèn đỏ tiếp theo, Tạ Dung Trác cúi người lấy chiếc chăn nhỏ của Thẩm Mật từ ghế sau ra, trải ra đắp cho cô.

Thẩm Mật là nữ hoàng của anh, cũng là công chúa nhỏ của anh. Bộ âu phục đen của anh va chạm với màu nội thất xe của cô trông thật lạc quẻ, giống như một kẻ sùng bái đi nhầm vào lâu đài công chúa vậy.

Tạ Dung Trác dùng từ sùng bái này, Thẩm Mật là một cô gái vô cùng xuất sắc, xứng đáng để anh sùng bái.

Sau khi về đến hầm gửi xe của khu chung cư, Tạ Dung Trác điều chỉnh ghế lái về vị trí Thẩm Mật thích, sắp xếp đồ đạc trong xe về lại chỗ cũ để đảm bảo lần sau cô lái xe sẽ không bị luống cuống tay chân.

Anh đẩy cửa xe, gói đống giấy đã qua sử dụng lại ném vào thùng rác bên cạnh, sau đó quay lại mở cửa ghế phụ, bế Thẩm Mật ra ngoài.

Tạ Dung Trác biết cô đã tỉnh rồi, chỉ là đang lười, cố ý giả vờ ngủ để anh bế cô.

Thế nhưng c*̃ng là vì sự ngầm đồng ý c*̉a anh, Thẩm Mật mới lộ ra tâm tư của một con hồ ly nhỏ như vậy.

Anh là chồng cô, lại lớn hơn cô vài tuổi, chăm sóc cô là điều đương nhiên.

Tạ Dung Trác rất sẵn lòng làm những việc này cho cô.

Thẩm Mật thật ra đã tỉnh từ lúc Tạ Dung Trác lùi xe rồi, đợi đến khi anh bế cô vào thang máy, cô mới rầm rì một tiếng, mở mắt ra, dùng vẻ mặt "em vừa ngủ dậy thôi mà chuyện gì đã xảy ra thế này" nhìn anh mà hỏi: "Ơ? Đến nhà rồi ạ? Cảm ơn anh đã bế em lên nhé, vất vả cho anh rồi, Tạ tổng."

Tạ Dung Trác rũ mắt nhìn cô: "Không vất vả, thư ký Thẩm, em rất nhẹ."

"Sếp Tạ này, anh sẽ không trừ lương em đấy chứ?" Hai cánh tay mảnh mai của Thẩm Mật quàng qua cổ anh, làm nũng: "Em không lái xe thay ngài, cũng không bấm thang máy thay ngài nữa."

Tạ Dung Trác hơi nghiêng đầu, hạ mắt liếc nhìn cổ tay trắng mảnh đang đặt lên áo vest đen của mình, mỉm cười nói: "Em đã giúp anh cầm đồ rồi mà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!