Một ngày trước khi về lại Tuệ Thành, Thẩm Mật đến gặp Trương Chỉ Thanh.
Sau khi kết hôn với Tần Chi Mặc Trương Chỉ Thanh đã nghỉ việc, chuyên tâm trông coi cửa hàng và quản lý "Thanh Bách Mật".
Tài khoản này do Trương Chỉ Thanh, Triệu Bách Lạp và Thẩm Mật cùng nhau gầy dựng. Trương Chỉ Thanh phụ trách chia sẻ cách phối đồ, ẩm thực và dạy các cô gái làm đẹp.
Triệu Bách Lạp phụ trách viết về những tâm đắc trong tình cảm, bí kíp hành hạ mất kẻ khốn nạn. Thỉnh thoảng khi rảnh rỗi, cô ấy còn livestream kết nối trực tiếp để hướng dẫn tại chỗ các tuyệt chiêu dạy chồng.
Còn Thẩm Mật phụ trách giúp đỡ các cô gái mới bước chân vào xã hội giải quyết các vấn đề nơi công sở, nếu gặp ai có chuyên môn phù hợp, cô sẽ trực tiếp tuyển vào công ty.
Thông qua tài khoản này, người hâm mộ có thể thấy được hiện trạng chân thực của những cuộc hôn nhân thương mại theo hình thức c*̉a giới nhà giàu, được xem các buổi tiệc tối của giới thượng lưu, các thương hiệu xa xỉ cao cấp, siêu xe đắt tiền, ba nữ sếp tổng này lại sống rất khiêm tốn, họ vẫn ăn quán vỉa hè, uống trà sữa hai mươi tệ, đến dịp 11/11 còn gộp đơn để tính cộng trừ săn sale, cũng đọc tiểu thuyết tổng tài bá đạo, lại chẳng hề làm cao, thấu hiểu nỗi khổ của cuộc sống đời thường, nên cực kỳ được lòng fan.
Tất nhiên, lập trang web không phải để làm từ thiện, các cô chắc chắn cũng phải kiếm tiền rồi. Nhờ vào sức nóng từ trận thi đấu thể thao điện tử hôm qua, lượng người dùng mới đăng ký của "Thanh Bách Mịch" tăng vọt, người đến nhận voucher đổi trà sữa rất đông, Trương Chỉ Thanh đã bận rộn suốt cả buổi sáng.
"Cậu sắp đến kỳ kinh nguyệt rồi, uống cà phê dễ bị lo âu tiền kinh nguyệt đấy." Cô ấy làm cho Thẩm Mật một ly trà sữa trân châu đường đen, mang đến đặt lên bàn: "Cốt trà không đậm, không ảnh hưởng đến giấc ngủ đâu."
"Dạo này cậu bắt đầu dưỡng sinh à? Biết nhiều thế."
Thẩm Mật bưng ly trà sữa nóng hôi hổi uống một ngụm nhỏ, để làm Trương Chỉ Thanh vui, cô khen ngợi: "Tay nghề của quản lý Trương càng ngày càng lên hạng rồi nha."
"Gần đây tớ có quen được một blogger về dưỡng sinh, ngày nào cũng đọc bài của cô ấy nên học được, cậu cũng có thể theo dõi thử, trong đó có cả kiến thức vặt về chuẩn bị mang thai đấy." Trương Chỉ Thanh giới thiệu blogger đó cho Thẩm Mật, "Ông nội dạo này cứ thúc giục chú út suốt thôi, bảo rằng cậu đã đồng ý rồi mà chú ấy cứ cố chấp, sắp ba mươi đến nơi rồi, mà vẫn chưa được làm ba.
Với tốc độ thúc giục sinh con thế này, biết đâu chẳng bao lâu nữa hai người sẽ dùng đến mấy kiến thức đó."
Đúng nhỉ, Tạ Dung Trác đã ba mươi tuổi rồi.
Thẩm Mật thầm nghĩ, cũng đã đến lúc để anh được làm ba rồi.
Cô gửi tài khoản đó cho Tạ Dung Trác.
Anh vốn tỉ mỉ, những vấn đề chi tiết quyết định thành bại thế này, anh chắc chắn sẽ nghiên cứu thấu đáo hơn cô.
Trương Chỉ Thanh lại mang cho Thẩm Mật một miếng bánh ngọt nhỏ, hỏi: "Ngày mai mấy giờ hai người bay? Có cần tớ lái xe tiễn không?"
Thẩm Mật xúc một miếng nếm thử, bánh ngọt mà không ngấy, rất ngon, cô định mang một miếng về cho Tạ Dung Trác ăn thử.
"Không cần đâu, sớm lắm, cậu cứ ngủ thêm đi một chút đi, để Bóng Đèn đưa bọn tớ đi là được."
"Được rồi."
Trương Chỉ Thanh vẫn chẳng có chút sức sống nào, vẫn là dáng vẻ lười biếng uể oải và thiếu sức sống đó, Thẩm Mật vỗ nhẹ nơi mu bàn tay cô ấy, an ủi: "Tuần trước tớ đã giúp cậu xử lý bé ba rồi, Tạ Dung Trác chống lưng cho tớ đấy, sướng lắm. Hot search hôm qua chắc cậu đã thấy rồi chứ? Những ngày tốt đẹp của Cố Thâm cũng coi như đến hồi kết rồi. Chú út của cậu ngoài miệng tuy không nói gì nhưng vẫn luôn âm thầm đòi lại công bằng cho cậu.
Yên tâm đi, cả hai kẻ đó sẽ chẳng có kết cục tốt đâu, cậu không cần để tâm đến chuyện đó nữa, cứ sống sao cho thật tốt với Tần Chi Mặc là được."
Trương Chỉ Thanh: "Nửa tháng trăng mật ấy c*̉a cậu, đã dành non nửa thời gian xử lý kẻ thứ ba, nửa thời gian còn lại thì xử gã tồi. Chú út không đánh chết tớ, thật sự là mạng tớ lớn mà."
Thẩm Mật: "Sao tớ có thể trơ mắt nhìn cậu cứ mãi suy sụp như thế, mặc kệ đôi mèo mả gà đồng Cố Thâm và Ôn Ninh Hàm tùy ý khiêu khích cậu được chứ. Với tư cách là thím út của cậu, tớ không làm được."
"Thím út ơi, cảm xúc của tớ không phải vì sự đâm sau lưng của Ôn Ninh Hàm, cũng chẳng phải vì sự phản bội của Cố Thâm đâu." Trương Chỉ Thanh mỉm cười nói: "Cậu thấy tớ rất suy sụp sao? Thật ra tớ chỉ là mệt mỏi quá, muốn dừng lại để suy nghĩ kỹ về con đường tương lai mà thôi."
"Trước kia có ông nội, có chú út giúp tớ an bài tất thảy mọi chuyện, tớ chẳng mảy may phải lo nghĩ hay bận tâm gì cả, muốn làm gì thì cứ làm càn thôi, tớ không có mục tiêu, cũng chẳng đặt ra yêu cầu gì cho bản thân, sống rất mông lung. Qua chuyện này, tớ đã cảm nhận được sự phức tạp của lòng người. Tớ nghĩ có lẽ… đã đến lúc nên dùng cái đầu óc này của mình rồi."
Thẩm Mật: "Ông nội cậu, ba cậu và chú út của cậu đều là những người học cao hiểu rộng, ưu tú thông minh chừng ấy, não của cậu chắc chắn cũng không kém cạnh đâu."
Trương Chỉ Thanh: "Não có tốt đến mấy, cũng phải dùng mới được."
Thẩm Mật hỏi: "Vậy cậu dùng mấy tháng nay rồi, cảm tưởng thế nào?"
Trương Chỉ Thanh thở dài: "Thôi thì tốt nhất là không nên dùng vẫn hơn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!