Chương 50: Ngoại truyện 4: Kết tóc

Rạng sáng.

Ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu xiên vào căn phòng tân hôn ấm áp, trên bàn, chiếc mũ phượng bằng vàng ròng được đúc tinh xảo lấp lánh rực rỡ chói mắt, nến cưới đã cháy hết, chỉ còn tấm màn che màu đỏ rực đang lay động.

Thẩm Mật bị ánh sáng chiếu đến tỉnh giấc.

Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, cô cảm nhận được sự tê dại căng đầy mạnh mẽ bên trong cơ thể, ý thức dần dần quay trở lại.

Cô lười biếng nũng nịu: "Tạ Dung Trác."

Tạ Dung Trác ôm cô từ phía sau.

"Khó chịu sao?"

Thẩm Mật còn muốn ngủ nữa: "Đi ra ngoài đi."

"Ở thêm chút nữa."

Không còn sự ràng buộc, nhiệt độ cơ thể cô bao bọc lấy anh rõ ràng, Tạ Dung Trác không nỡ rút ra.

Chưa được mấy lần, Thẩm Mật đã muốn lên đỉnh.

Rên rỉ ư ử trong chốc lát, đột nhiên sực nhớ ra điều gì đó, cô vồ lấy điện thoại, vừa định mở khóa, một bàn tay to lớn đã vươn tới từ phía sau.

Điện thoại bị giật mất, Thẩm Mật nén giận quay đầu lại: "Anh làm gì thế? Đưa cho em."

"Chẳng phải đang cho sao," Tạ Dung Trác hích về phía trước một c*́: "Chừng này còn chưa đủ?"

"Shhhh…" Thẩm Mật hít một hơi: "Anh nhẹ chút mà."

Tạ Dung Trác xoay mặt cô lại, muốn hôn cô.

Bị cô né tránh: "Theo tập tục thì em phải đi kính trà ba nữa."

"Có tập tục này ư?"

"Mẹ nuôi không nói với anh sao?"

"Không."

"Tại sao chứ? Mẹ cho rằng anh sẽ không tuân thủ?"

"Bà biết nói với em thì anh sẽ tuân thủ."

Thẩm Mật thở dốc khẽ khàng: "Sao anh lại nghe lời em thế."

"Bình thường em nói anh sẽ nghe," Tạ Dung Trác thỏ thẻ dỗ dành, "Bây giờ em có thể nghe lời anh được không?"

Thẩm Mật: "A?"

"Đừng nói nữa," Tạ Dung Trác nói: "Cứ nói thế này hai tiếng c*̃ng không xong được đâu."

Thẩm Mật: "…"

"Muốn rên thì cắn anh." Tạ Dung Trác đưa tay đến gần miệng cô, liên tục va chạm hơn mười lần.

Thẩm Mật nào nỡ cắn tay anh đâu chứ.

Cô ôm chặt chăn bông, bịt miệng rầm rì rên rỉ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!