Chương 5: Vậy sau này có khi nào anh hôn bạn gái cũng hôn hai lần không?

Chạng vạng tối máy bay mới hạ cánh xuống sân bay Thành Đô.

Tạ Dung Trác đi thẳng đến chi nhánh họp, Thẩm Mật ở lại chờ hành lý, đứng cạnh băng chuyền mở Wechat ra xem tin nhắn.

Nhìn thấy ảnh đại diện mới trong danh sách, cô mới nhớ ra mình chưa trả lời lại tin nhắn của sư phụ, lịch sử trò chuyện của hai người vẫn còn dừng lại ở câu hỏi c*̉a sư phụ hỏi cô có bạn trai chưa vào hôm qua.

Thẩm Mật áy náy gõ chữ vào khung chat: Xin lỗi sư phụ, hôm qua con bận quá nên quên trả lời người.

Cô gửi thêm một biểu tượng mặt khóc để tỏ ra đáng yêu xin tha thứ.

Rồi gõ tiếp: Hôm nay con đã được đi công tác ở Thành Đô với ông chủ rồi đó.

Thẩm Mật: Cảm động

Thẩm Mật: Cuối cùng anh ta cũng nhớ ra còn có một thư ký như con đây!

Thấy vali của mình đã xuất hiện trên băng chuyền hành lý.

Thẩm Mật: Con đến khách sạn sắp xếp trước đã, tối nay có rảnh sẽ tìm người tám chuyện!

Dsm: ĐượcLần này Tạ Dung Trác đi công tác ngoài Thẩm Mật còn mang theo hai trợ lý khác, khách sạn đã có người đăng ký và sắp xếp trước, Thẩm Mật trở nên "vô công rỗi nghề", trực tiếp xách túi vào ở là được.

Trước đây khi đi công tác với Vương Bạc thì Thẩm Mật chỉ là một em gái nhỏ chuyên xách túi, lần này một nhóm người vây quanh cô, Thẩm Mật nghĩ bụng nếu không phải vì sợ cô cầm "tài liệu mật" thì có khi đám người này còn muốn giúp cô xách luôn cả túi đeo tay.

Quản lý khách sạn đích thân đến đón tiếp, gọi "cô Thẩm" dài "cô Thẩm" ngắn đến là nhiệt tình, trước kia nào được cái đãi ngộ thế này.

Thẩm Mật đã được trải nghiệm cái oai khi làm thư ký cho Tạ Dung Trác rồi.

Đặt khăn tắm và đồ dùng cá nhân của Tạ Dung Trác vào phòng anh, lau rửa và khử trùng phòng tắm thêm một lần nữa, sau đó dùng chất tạo mùi thơm đặc biệt để át mùi nước khử trùng. Tạ Dung Trác mắc chứng ám ảnh sạch sẽ, Thẩm Mật thay ga trải giường và vỏ chăn bằng những bộ được mang từ nhà anh đến, cẩn thận dùng lòng bàn tay là phẳng ga trải giường, cúi đầu ngửi ngửi, xác nhận không có bất kỳ mùi lạ nào, rồi lấy chiếc gối thường dùng của anh từ vali ra đặt ngay ngắn.

Trải giường xong, Thẩm Mật bắt đầu kiểm tra đường truyền mạng và các thiết bị trong phòng. Phòng suite cao cấp của khách sạn năm sao quả thật khỏi phải bàn, không có bất kỳ vấn đề gì. Thẩm Mật mang chai nước hoa trên bàn phòng khách về phòng mình nằm sát bên cạnh, vứt vào thùng rác rồi bọc lại.Nhân viên khách sạn đưa bữa tối đến.

Tạ Dung Trác không ở đây thì Thẩm Mật sẽ không gọi cơm, hỏi nhân viên có phải là mang nhầm rồi không, đối phương nói là do ngài Tạ dặn dò mang lên.

Thẩm Mật đã đói meo cả bụng, ăn một hơi hết hai miếng bít tết. Trên bàn ăn còn hai đĩa tôm hùm đút lò phô mai, hai con cua lông, hai chiếc bánh macaron, và hai hộp bánh tuyết mochi lạnh vị việt quất.

Nếu không biết rõ Tạ Dung Trác mắc chứng ám ảnh cưỡng chế, Thẩm Mật đã nhi ngờ anh đang gọi phần ăn đôi rồi đó.

Chuông cửa reo lên.

"Thẩm Mật." Là giọng c*̉a Tạ Dung Trác từ phòng bên cạnh vọng sang.

Thẩm Mật vội vàng uống một ngụm nước súc miệng, lau khô tay, nhanh chóng kiểm tra vẻ ngoài, kéo cửa ra: "Sếp ạ."

Tạ Dung Trác xoay người, tiện tay đưa áo khoác vest cho cô, "Quen chỗ này rồi chứ?"

Thẩm Mật gấp áo khoác gọn gàng treo lên cổ tay, bước theo sau Tạ Dung Trác vào phòng anh, thành thật nói: "Không quen."

Tạ Dung Trác không dừng lại, đi thẳng đến khu vực làm việc của phòng khách sạn, nới lỏng cà vạt, ngồi xuống trước máy tính. Trạng thái thoải mái hơn, phần áo sơ mi được cài vào quần tây c*̃ng trở nên không còn chỉnh tề, eo áo hơi nhăn nhúm.

Thẩm Mật âm thầm ghi nhớ, tối nay phải đến quầy lễ tân khách sạn mượn bàn ủi hơi nước.

Treo áo vest lên, rửa tay, rót nước nóng, mang đến đặt trên bàn làm việc.

Tạ Dung Trác cầm cốc nước lên: "Chuẩn bị một món quà, tặng cho trưởng bối nam."

"Vâng." Thẩm Mật ghi nhớ.

Tạ Dung Trác bắt đầu kiểm tra các tài liệu quan trọng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!