Thẩm Mật bị gu thẩm mỹ của Tạ Dung Trác thuyết phục.
Những chiếc váy anh chọn phần lớn là kiểu ren xuyên thấu kết hợp thêu hoa, tuy đều là màu đen, nhưng cũng có thể phân biệt được hơn chục sắc độ khác nhau của màu đen ấy.
Giống như chiếc mà cô đang mặc đây.
Lụa satin đen phác họa nên tấm lưng mỏng manh trắng ngần và đường cong của Thẩm Mật, bàn tay Tạ Dung Trác đặt lên người cô, khiến sắc đen của lụa được tôn lên thêm phần ấm áp bởi làn da trắng lạnh của anh.
Sự đối lập thị giác giữa đen và trắng mang đến một vẻ đẹp rung động lòng người.
Tạ Dung Trác nhìn cô.
Thẩm Mật nhìn tay anh.
Bàn tay anh như một tác phẩm nghệ thuật, nhất là khi những đốt ngón tay thon dài của anh ấn nhẹ vào mép váy cô, khẽ lướt qua làn da cô, luôn dễ dàng trêu chọc cho cô mềm nhũn.
Vài phút sau, bàn tay to lớn đang bao phủ trên người cô rút đi, Thẩm Mật có chút không nỡ, chủ động vòng tay qua cổ Tạ Dung Trác, ngay sau đó, Tạ Dung Trác ôm lấy eo cô, nhấc bổng cô đặt lên đùi mình.
Anh c*́i đầu, hôn nhẹ lên môi cô, hỏi: "Thích không?"
Thẩm Mật như người không xương tựa vào lòng anh: "Thích."
Tạ Dung Trác cúi đầu, nhìn chăm chú vào phần ngực đầy đặn được bao bọc trong lớp lụa, nâng lên, một tay không thể nắm trọn, đôi mắt anh sâu thẳm, thấp giọng hỏi: "Thích anh, hay là thích váy?"
Tay Thẩm Mật khoát lên cánh tay rắn rỏi của anh, mạch đập nơi anh bình thường, biểu cảm bình tĩnh, nếu không phải vì đôi mắt kia bộc lộ sự dao động, thì hoàn toàn không thể nhận ra anh cũng đã nảy sinh cơn hứng tình.
Thẩm Mật nói: "Thích anh."
Tạ Dung Trác dường như đã được câu trả lời c*̉a cô lấy lòng, thuần thục phục vụ cô, trêu chọc, nhẹ nhàng, mân mê chậm rãi, "Là chỗ này sao?" Giọng anh đầy dịu dàng: "Muốn thử chiếc khác không?"
"Ưm…"
Thẩm Mật bị những ngón tay anh đụng chạm đến mê muội hồ đồ, thoải mái nhắm mắt rên khẽ.
Tạ Dung Trác thích nghe giọng nói lười biếng quyến rũ của cô, thích nhìn vẻ bất lực trong mắt cô chỉ còn mỗi anh.
Điều đó khiến anh cảm giác được cô cần, có được cảm giác thành tựu mãnh liệt.
Trong chuyện này, Tạ Dung Trác không thèm quan tâm liệu bản thân mình có thoải mái hay chăng, cái mà anh quan tâm nhiều hơn là cảm nhận của Thẩm Mật.
Trước mặt Tạ Dung Trác, Thẩm Mật chưa bao giờ tiếc lời bày tỏ niềm vui sướng của mình.
Dù sao anh cũng sẽ nhớ hết mọi biểu cảm nhỏ nhặt của cô.
Tạ Dung Trác nắm rõ mọi điểm yếu trên cơ thể cô.
Dưới ánh mắt của anh, tất thảy sự che giấu của cô đều trở nên vô ích.
Trạng thái tiến triển rất nhanh.
"Vào trong phòng." Giọng nói kìm nén thúc giục c*̉a Thẩm Mật vang lên.
Cô hơi ngửa mặt lên, mí mắt nửa khép nửa mở, trong ánh mắt đầy phong tình uyển chuyển.
Mạch đập của Tạ Dung Trác chẳng thể được bình thường như trước nữa.
Nhưng trong chuyện chọn váy cho cô, Tạ Dung Trác lại có sự kiên nhẫn lạ thường: "Đừng vội."
Đèn phòng khách đang bật, mọi sự mê đắm của cô đều không thể che giấu trong đôi ngươi anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!