Chương 47: Ngoại truyện 1: Váy cưới

Hai năm sau.

Tầng trên c*̀ng c*̉a chung cư Thượng Bách Duyệt Phủ.

"Cô Thẩm mặc váy cưới đẹp thật đó."

Nhân viên bán hàng nhìn người phụ nữ trẻ với nước da trắng ngần và vẻ ngoài xinh đẹp, khen ngợi từ tận đáy lòng: "Bộ này rất hợp với cô, ngài Tạ thật có mắt nhìn."

Thẩm Mật xoay qua xoay lại trước gương để xác nhận nét đẹp, gương mặt hớn hở: "Cảm ơn cô."

"Thật sự rất đẹp đó!" Trương Chỉ Thanh giơ điện thoại lên: "Xoay một vòng nào, tớ chụp chính diện."

Thẩm Mật xoay người, mặt mày cong cong giơ chữ V: "Yeah!"

"Tạo kiểu đi nào!"

Trương Chỉ Thanh ngồi xổm xuống, tìm một góc chụp đẹp nhất: "Bầu không khí, bầu không khí đó hiểu chưa? Cô dâu mới thì phải cần nhã nhặn ngại ngùng chút chứ nào có ai như cậu không!"

"Ò."

Thẩm Mật ngoan ngoãn gật đầu, nghiêng nghiêng người, ôm lấy má, cười mỉm không lộ răng: "Yeah!"

Trương Chỉ Thanh: "…."

Người phụ nữ này càng sống càng thụt lùi thế!

Hai năm này Tạ Dung Trác thật sự đã cưng chiều Thẩm Mật như cưng con gái, nghe đâu vì muốn giúp cô tìm lại tuổi thơ đã mất, để cô có thể vui vẻ như một thiếu nữ, vô lo vô nghĩ, rồi trở thành cô dâu của anh.

Đương nhiên, Tạ Dung Trác sẽ chẳng bao giờ nói những lời buồn nôn như vậy với người nhà, tất cả những điều này đều là do Trương Chỉ Thanh phân tích từ sự nuông chiều mà Tạ Dung Trác dành cho Thẩm Mật trong hai năm qua, cùng với việc ăn thức ăn c*́n hàng ngày.

Có một người chồng cưng chiều thương yêu, ngày nào c*̃ng được dỗ cho tươi như hoa, Thẩm Mật hoàn toàn đang lão hóa ngược, sau hôn nhân tính cách lại càng trở nên hoạt bát hơn.

Thẩm Mật hiếu động, lại thích trêu người, không thể chụp được một tấm ảnh bình thường, Trương Chỉ Thanh được giao nhiệm vụ đành phải chụp lén, tranh thủ lúc Thẩm Mật cúi đầu xem điện thoại thì bấm máy liên tục.

Kết quả lại không ngờ được.

"Đẹp!"

Thẩm Mật ngẩng đầu, hàng mi cong vuốt rung rung, đôi mắt long lanh ánh nước lay động: "Ai cơ?"

"Cậu chứ còn ai nữa."

Trương Chỉ Thanh đưa ảnh cho Thẩm Mật xem: "Lúc cậu không mở mồm, trông cao quý lạnh lùng xinh đẹp biết bao nhiêu."

Thẩm Mật suy nghĩ đôi giây: "Nhưng tớ thích mở mồm."

Hai cô gái cười ha hả.

Nhân viên bán hàng đưa tờ đơn, mỉm cười nói: "Cô Thẩm, ngài Tạ đã đặt tổng cộng sáu bộ váy cưới đặt may riêng, nếu không có vấn đề gì thì làm phiền cô ký vào đây ạ."

Thẩm Mật: "Được, cảm ơn nhé."

Ban đầu vốn chỉ muốn hai bộ thôi, nhưng Tạ Dung Trác ngại Thẩm Mật chọn đến chọn lui lại mất thời gian, trong lúc cô do dự rối rắm bèn mua hết các mẫu chọn.

Chứng khó khăn khi lựa chọn c*̉a Thẩm Mật ngay lập tức được chữa khỏi.

Nhưng quá nhiều sẽ gây lãng phí, cô đề nghị mua bốn bộ, Tạ Dung Trác nói số bốn đồng âm với tử, điềm xấu, nên đã đặt thiết kế sáu bộ.

Thật ra, sáu bộ váy cưới này Thẩm Mật đều rất thích, nhà thiết kế của thương hiệu lớn quả là khác biệt, chỉ có điều hơi đắt một chút. Nhưng cô đã lên kế hoạch cả rồi, sau khi kết hôn, sẽ giữ lại một bộ yêu thích nhất để làm kỷ niệm, năm bộ còn lại thì cô mang đi cho thuê, cho đoàn làm phim hoặc các cô nàng rich kid chụp ảnh. Đều là hàng đặt may cao cấp, giá chắc chắn sẽ rất đáng kể.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!