Thẩm Mật che mặt, cái con người này sao lại thế chứ!
Nhưng trong lòng cô vẫn nghiêng về ý nghĩa ban đầu rằng tên Wechat của Tạ Dung Trác là "nhiều bí ẩn" hơn, còn "doi Thẩm Mật", tám phần mười là anh nghĩ ra tạm thời để trêu cô thôi!
Vì thể lực chênh lệch mà cô đã thua liền hai ván trong một chuyện nào đó, vậy nên không cam lòng yếu thế trong cuộc khẩu chiến được.
Thẩm Mật: Sư phụ à ~
Thẩm Mật: Người có biết tại sao có đôi lúc em lại không biết xấu hổ như vậ không?
Thẩm Mật: Vì em có một người sư phụ không biết xấu hổ là gì đó
Tạ Dung Trác gửi đến một dấu chấm hỏi.
Dsm: ?
Thẩm Mật: Nhưng dáng vẻ không biết xấu hổ c*̉a sư phụ lại đáng yêu muốn chết, em thích lắm! [mò mẫm ôm ấp dán dán. jpg]
Dsm: ….
Thẩm Mật đã tưởng tượng ra cái vẻ mặt không cảm xúc của Tạ Dung Trác ở đầu dây bên kia rồi.
Cô lại tiếp tục chọc ghẹo anh, lần này thì gửi cả tin nhắn thoại sang: "Cưng ơi, mau về đây thị tẩm nào ~"
Vài phút sau vẫn không thấy Tạ Dung Trác phản hồi.
Nhất định là đang thẹn thùng đây mà!
Đang chuẩn bị gửi thêm một câu nữa để đổ thêm dầu vào lửa, khung chat hiện lên tin nhắn mới.
Dsm: Đang trên đường
Thẩm Mật: "?"
Không phải đã nói chín giờ mới về sao? Bây giờ còn chưa tới tám giờ nữa đó!
Thẩm Mật lập tức hoảng sợ, nhảy xuống ghế sô pha, đi dép lê chạy vào phòng sách, chuẩn bị dựng nên một ảo cảnh rằng là cô đang rất bận rộn vừa rồi chỉ là đùa giỡn thôi trước khi Tạ Dung Trác về nhà.
Nhưng ngay cả máy tính cô c*̃ng không mang theo, bận cái gì được chứ…
Máy tính xách tay của Tạ Dung Trác đang mở, Thẩm Mật biết tất cả mật khẩu của anh, bởi vì tất cả đều là ngày sinh của cô.
Thành công mở khóa màn hình.
Thẩm Mật nhấp vào trình duyệt web được thu gọn ở phía dưới, chuẩn bị đăng nhập vào hộp thư điện tử, nhưng lại thấy một cảnh tượng kỳ diệu—
Là trang tìm kiếm trước đó c*̉a Tạ Dung Trác: Làm cách nào để chọn áo mưa.
Trang web nhảy ra một đống hình ảnh, trên tiêu đề viết siêu mỏng, xoắn ốc, rồi thì là kéo dài thời gian, với đủ các loại chức năng kỳ lạ.
"…."
Thẩm Mật ngẩng đầu, còn rất nghiêm túc tưởng tượng đến độ dày của mấy món đồ này. Xoắn ốc và kéo dài thời gian, chắc c*̃ng chỉ là mánh lới thôi, chủ yếu vẫn là tùy thuộc vào năng lực cá nhân.
Cô gật gù, di chuột, lại gần nghiên cứu kỹ lưỡng.
Khỏi phải bàn, kiến thức c*̃ng khá rộng đấy, nhìn thế này, nên chọn thế nào vừa đọc là hiểu ngay.
Dã chuẩn bị kỹ lưỡng chừng đó mà vẫn mua size nhỏ, điều này không hợp với trí thông minh và sự nhạy bén của Tạ Dung Trác. Chắc chắn tám phần mười là không có kích cỡ của anh, đành phải tùy tiện lấy một hộp cỡ chuẩn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!