Khả năng cách âm của cửa sổ trong tứ hợp viện không được tốt lắm, Thẩm Mật nghe rõ mồn một tiếng người trò chuyện, tiếng đi lại bên ngoài, đột nhiên có chút lo lắng, không biết những âm thanh mà cô không kiềm chế được phát ra vừa nãy có bị nghe thấy không.
Cô thúc giục: "Anh ở lại đủ chưa thế, mau ra ngoài đi."
"Chưa đủ." Tạ Dung Trác đột nhiên làm chuyện xấu va chạm cô.
Khi cô nhăn tít mũi muốn khóc lóc om sòm mới cười khẽ: "Ra đây."
Khi Tạ Dung Trác rút ra ngoài, hơi thở c*̉a Thẩm Mật bị kiềm hãm, cột sống tê dại như bị điện giật, và cảm giác đó còn khuếch đại vô hạn lan truyền theo sự rút ra của anh.
Đến tận khi anh hoàn toàn rút ra, cô mới rã rời ngã vào người anh tự do hít thở.
Tạ Dung Trác ôm cô, cúi đầu thong lau sạch sẽ, vo tròn miếng giấy đã dùng ném vào thùng rác.
Anh quay đầu lại, khi đôi mắt đè nén nhìn cô, khuôn mặt lạnh lùng đầy d*c v*ng khiến Thẩm Mật cảm thấy mình vẫn ổn!
Có điều cô chỉ xúc động được hai giây.
Hai giây sau, Thẩm Mật nhận rõ thực lực của chính mình.
Biết Tạ Dung Trác có chứng ám ảnh số chẵn, nhưng không ngờ trong chuyện này cũng vậy, Thẩm Mật mệt lả.
Cô dựa vào lòng Tạ Dung Trác như người không có xương, lười biếng nói: "Tạ Dung Trác, anh giúp em tắm rửa đi."
"Được."
Tạ Dung Trác mang tâm trạng vui sướng, ngồi xuống cuối giường ôm cô đi vào phòng tắm.
Nhìn những vết đỏ từ cổ Thẩm Mật lan một đường xuống dưới, yết hầu Tạ Dung Trác lăn trượt tợn. Song thấy dáng vẻ mệt đến đáng thương c*̉a cô, cuối cùng vẫn kiềm chế lại.
Tắm rửa xong, Thẩm Mật mới thấy khá hơn được một chút.
Một lúc nữa là đến giờ ăn cơm, dì giúp việc trong nhà sẽ đến gõ cửa, Tạ Dung Trác nhặt nội y trên bàn học lên, mặc lại cho Thẩm Mật.
Thẩm Mật nằm trong lòng anh không động đậy, hoàn toàn không có ý định giúp đỡ.
Đây là vùng kiến thức mù của Tạ Dung Trác, vừa nãy còn phải có sự hỗ trợ của Thẩm Mật mới cởi được. Cô khá đầy đặn, mặc nội y cài trước, hai dây mảnh đan chéo sau lưng, khá phức tạp với những tay mới vào nghề, Tạ Dung Trác loay hoay mấy lần vẫn không móc được cái móc nhỏ đó.
Nhưng anh rất có kiên nhẫn, c*́i đầu cẩn thận nghiên cứu, Thẩm Mật c*̃ng không chắc là Tạ Dung Trác đang nhìn cô, hay đang thật sự nhìn vào cái cài nữa.
Cô chẳng có tâm trạng tìm hiểu, kiệt sức tê liệt.
Có thể là vì tay phải c*̉a Tạ Dung Trác bị thương, ngón tay không quá linh hoạt, ngón cái luôn lơ đãng chạm vào cô.
Hơi lạnh lướt qua làn da, Thẩm Mật không nhịn được run lên.
Vài phút sau, cuối cùng anh cũng cài thành công.
Rồi còn chu đáo giúp cô điều chỉnh dây áo lên vị trí thích hợp, ánh mắt dừng lại ở cái cài, đôi con ngươi sâu hun hút, hỏi cô ấy: "Thế này được chưa?"
Ánh mắt anh thẳng thắn, không chỉ thuần túy nhìn vào móc cài, hai má Thẩm Mật nóng bừng lên, thẹn thùng quay mặt đi, thỏ thẻ: "Anh cố ý mà."
Anh không buồn giấu diếm, thẳng thắn thừa nhận: "Em đẹp thế này, anh có thể giữ tâm trong sáng được sao?"
Biết cô xấu hổ, Tạ Dung Trác không ghẹo cô nữa: "Quần áo để thay đâu?"
Thẩm Mật nghiêng đầu, hất cằm về phía vali, giọng nói nhỏ nhẹ ỉu xìu: "Trong túi đựng màu xanh lam ấy."
Tạ Dung Trác lấy một cái gối tựa, đưa tay ôm eo Thẩm Mật, lót gối tựa vào sau lưng cô: "Ngồi dựa vào đây."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!