Cuộc điện thoại là Triệu Bách Lạp gọi đến, phần mềm của công ty bọn họ bất ngờ trở nên nổi tiếng, đi kèm với đó là các vấn đề vi phạm bản quyền và tranh chấp cũng tăng vọt, công ty đang mở rộng quy mô nhưng việc đào tạo và tuyển dụng đều cần thời gian.
Vậy nên Triệu Bách Lạp lấy Thẩm Mật làm cái cớ, dùng danh nghĩa c*̉a Thẩm Mật mượn người c*̉a Tạ Dung Trác.
Tạ Dung Trác nghiêng đầu nhìn Thẩm Mật đang ngồi trước bàn trong sân, đồng ý.
Phàm là những chuyện liên quan đến Thẩm Mật, nếu có thể giúp thì Tạ Dung Trác sẽ không từ chối.
Anh chỉ sợ không có chỗ để giúp.
Cô bé này quá mạnh mẽ, muốn dỗ cho cô vui vẻ, chẳng những phải có năng lực hùng mạnh, mà còn phải có bản lĩnh uyển chuyển, lén lút giúp đỡ một cách kín đáo.
Nhưng chính vì tính cách ấy c*̉a cô, mới có thể khiến Tạ Dung Trác lún vào sâu đến vậy.
Anh thích chính cái sự kiên cường ấy c*̉a Thẩm Mật.
Nếu Thẩm Mật là một cô gái theo đuổi việc ngồi mát ăn bát vàng, thì dẫu có yêu từ cái nhìn đầu tiên đi nữa cũng sẽ phai nhạt theo thời gian.
Vẻ ngoài xinh đẹp, Tạ Dung Trác đã thấy không ít, anh không cần một người vợ bình hoa.Thẩm Mật vẫn đang hồi tưởng lại ngày ba mươi Tết, Tạ Dung Trác đã chuẩn bị tỉ mỉ món bít tết hầm rượu vang và bữa tiệc hải sản cho cô.
Nếu một người chỉ không ăn một món nào đó một lần, thì có lẽ là do không thích, nhưng nếu lần nào cũng không động đến, thì rõ ràng là ghét ăn hoặc không thể ăn được.
Thế mà cô lại ngu ngốc không hề nhận ra Tạ Dung Trác dị ứng với món này, còn đút thịt bò cho anh ăn nữa!
Bạn gái như cô, thật sự không xứng chức chút nào.
Nhớ lại ngọn đèn xe giúp cô soi đường về nhà bên ngoài quầy nướng, quãng trường được cải tạo từ mương nước hôi thối trước khu dân cư, bức tranh tường rừng trúc trên bức tường ban công đối diện…
Cô thật sự quá ngu ngốc.
Cảm giác áy náy tích lũy từng tầng trong lòng Thẩm Mật, và lên đến đỉnh điểm khi nhớ lại những nốt mẩn đỏ trên cổ Tạ Dung Trác.
Không được!
Đêm nay không thể để anh tắm nước lạnh được nữa!
Ít nhất… không thể để anh tự tắm.
"…"
Rồi Thẩm Mật lại thấy buồn bã.
Thế mà cô lại không thể tìm được cách nào để bù đắp cho Tạ Dung Trác.
Chẳng trách Tạ Dung Trác lại nghi ngờ cô không thích anh.
Nói chuyện điện thoại xong, Tạ Dung Trác quay về lại chỗ ngồi.
Thấy Thẩm Mật mím môi, c*̣p mắt vặn vặn ngón tay trong im lặng, anh khẽ nhíu mày.
Đã từng thấy dáng vẻ thông minh quái gở làm xằng làm bậy c*̉a cô, c*̃ng từng thấy cô trong dáng vẻ căng thẳng lại vờ vĩnh đoan trang ra vẻ, nhưng đây lại là lần đầu tiên nhìn thấy cô trầm lặng yên tĩnh.
Thẩm Mật một mình đắm chím trong biển áy náy, vậy nên Tạ Dung Trác đã nhìn cô thật lâu mà cô vẫn không phát hiện.
"Ai bắt nạt em?"
Giọng Tạ Dung Trác vang lên bên cạnh.
Thẩm Mật bừng tỉnh, nghiêng đầu nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh, nếu không phải trên bàn còn có những người khác, cô đã nhào tới ôm anh rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!