Chương 43: Anh là mối tình đầu của em

Gọi rồi, Thẩm Mật giơ món quà trên tay lên, mỉm cười dùng hai tay đưa cho c*̣ ông: "Chúc ông Phúc như Đông Hải, Thọ tỷ Nam Sơn. Đây là chút lòng thành của cháu, mong ông thích ạ."

Nhìn thấy Thẩm Mật, c*̣ ông không biết sực nhớ đến gì, khẽ sững người một chút.

Cụ nhận quà: "Được được được, cháu có tâm rồi."

Nói xong, nghiêng đầu sang nhìn Tạ Dung Trác đứng phía sau Thẩm Mật, bỗng dưng nở nụ cười đầy ẩn ý sâu xa.

Ông cụ thu hồi ánh mắt, hỏi: "Cháu là…?"

Thẩm Mật đang muốn tự giới thiệu, Tạ Dung Trác đằng sau đã chen trước cô một bước: "Em ấy là Thẩm Mật."

Cô quay đầu lại.

Tạ Dung Trác sải bước đến bên cạnh cô, nhìn thoáng qua cô một cái rồi nắm lấy tay cô, quay đầu cười nhạt: "Ba, đây là bạn gái con."

c*̣ ông giật mình nhướng mày: "Thì ra con là Thẩm Mật à. Chuyện con giúp Thanh Thanh ông biết hết rồi, vẫn luôn muốn gặp mặt để cảm ơn, Thanh Thanh cứ nói con bận công việc, bảo ông đừng làm phiền con. Lần này khó khăn lắm mới về, hay là ở lại nhà thêm hai ngày đi."

Ý là trực tiếp thừa nhận cô con dâu tương lai này rồi.

"Ôi! Là bạn gái c*̉a Dung Trác này!!"

Nhóm mấy bà cô dì chú bác như thể nghe được tin tức động trời gì đó, cứ như thể đời này Tạ Dung Trác mà tìm được bạn gái là một chuyện đáng ngạc nhiên lắm, nhanh chóng vây lại.

Nhỏ nhẹ thầm thì: "Xin chào, cô là dì Ba c*̉a Dung Trác"

"Dì là dì Hai, nhà dì mở võ quán, lúc nhỏ Dung Trác đã luyện tập các bài võ cơ bản ở nhà dì đó."

"Cô là bà cô họ, nhà mở tiệm đàn, Dung Trác đã học piano ở chỗ cô đó."

"Chị là chị họ Cả, nhà chị bán trang sức, sau này em đến trung tâm thương mại mà thấy thích cửa hàng đá quý nào thì cứ trực tiếp gọi điện cho chị, chị tặng em nha."

Líu ra líu ríu….

Đầu Thẩm Mật ong ong, nở nụ cười thẹn thùng nhưng không mất đi lễ phép, gặp ai c*̃ng chào hỏi.

Sau khi màn chào hỏi kết thúc, Tạ Dung Trác đã bị đẩy ra ba vòng ngoài.

"Thẩm Mật, cái tên này hay quá." Thím bên ngoại bưng dĩa trái cây đến: "Đến đây nào Thẩm Mật, ăn chút hoa quả đi."

Thẩm Mật: "Cảm ơn… dì Hai ạ?"

"Thím bên ngoại cơ. Ôi chao không sao cả, nhiều người như vậy cháu không thể nhớ ngay được, ăn chút đi, ăn chút đi."

Thẩm Mật: "Dạ."

Dì Ba: "Mật Mật này, cháu và Dung Trác quen nhau như thế nào vậy?"

Thẩm Mật sao có thể không biết xấu hổ mà nói quen qua mạng được: "Sinh nhật Thanh Thanh, có biết nhau ạ."

"Tôi đã nói mà, chắc chắn là thỏ ăn cỏ gần hàng! Bình thường c*̃ng không thấy nó chơi với con gái nào, lại còn chẳng biết dỗ dành mấy cô gái người ta, chán bỏ xừ ra!"

Thẩm Mật: "Vâng, đúng đó, đúng đó ạ."

Chị gái xinh đẹp bên cạnh sáp đến: "Thẩm Mật, em tốt nghiệp chưa?"

"Vừa tốt nghiệp năm ngoái ạ."

"Học chuyên ngành gì đó?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!