Buổi trà chiều Tạ Dung Trác hẹn đối tác bàn chuyện công việc, không có việc gì của Thẩm Mật, cô có thể tan làm sớm để thu xếp quần áo.
Mặc chiếc váy bó sát không tiện gói ghém hành lý, Thẩm Mật đi tới trước cửa kính ban công, giơ tay kéo rèm lại, rồi mở tủ lấy bộ đồ thường ngày, ngồi xuống giường thay đồ.
Điện thoại reo lên, màn hình hiện lên lời mời cuộc gọi thoại c*̉a "dsm".
Thẩm Mật vuốt màn hình nghe.
"Có gì dặn dò ạ? Sư phụ cưng."
Giọng Tạ Dung Trác vừa mềm mại vừa dịu dàng vang lên: "Về nhà chưa? c*̣c cưng."
Thẩm Mật chờ thêm hai chữ "đồ đệ" ở phía sau, nhưng chờ vài giây rồi mà Tạ Dung Trác không nói tiếp.
—
- Tạ Dung Trác gọi cô là c*̣c cưng???
Thẩm Mật vui sướng trong lòng, nhưng lại không quá ngạc nhiên, giả vờ như đó là điều đương nhiên, giọng điệu tự nhiên nói: "Ồ, vừa mới về."
Tạ Dung Trác: "Thu dọn xong rồi gọi điện thoại cho anh, anh đến đón em."
Thẩm Mật bật loa ngoài, đặt điện thoại lên gối, cúi đầu cởi cúc áo sơ mi: "Anh cứ bận việc của anh đi, Thanh Thanh đã xin nghỉ phép rồi, đang trên đường đến."
Tạ Dung Trác "ừ" một tiếng, dừng một lát, rồi nhắc nhở cô: "Đừng cởi quần áo trước mặt anh."
Mọi dây thần kinh trong đầu Thẩm Mật căng lên, nín thở nhìn chung quanh: "Anh cài camera giám sát trong nhà em à!?"
Tạ Dung Trác bật cười: "Nó khó nghe ra đến vậy sao?"
"…."
Nó có thể nghe ra được sao??
"Anh, anh c*̃ng đâu có nhìn thấy!" Ngoài miệng nói vậy, nhưng Thẩm Mật lại theo bản năng ôm chặt lấy mình.
"Đúng là không nhìn thấy." Tạ Dung Trác khẽ giọng, âm điệu có chút mê hoặc: "Nhưng anh sẽ có phản ứng."
"…"
Bây giờ anh còn chẳng buồn giấu giếm gì nữa! Cái gì cũng dám nói với cô! Rõ ràng những chuyện thân mật hơn thế c*̃ng đã làm hết rồi, nhưng Thẩm Mật vẫn không chịu nổi sự tác động của chủ đề này.
Tai cô nóng lên: "c*́p đây!"
Thẩm Mật lấy tay áp lên má hòng làm dịu đi cơn nóng, nghĩ đến tối nay còn phải ngủ chung giường với Tạ Dung Trác, cái bản mặt dày mà cô hằng tự hào, lại tan tác trước tình yêu! Lần này đến cả cổ cũng đỏ lên rồi.Thu dọn đồ đạc xong không bao lâu, Trương Chỉ Thanh đã đến.
Cô nàng không có tí dáng vẻ c*̉a một Đại tiểu thư gì, đi đôi giày cao gót đính đá lấp lánh, tay đeo túi Hermes, ngón trỏ móc chìa khóa xe Maserati, nhưng lại không màng hình tượng kéo vali của Thẩm Mật đi vào thang máy, ra chiều chỉ hận không thể ngay lập tức đóng gói cô rồi đưa đến nhà Tạ Dung Trác.
"Váy váy, cẩn thận lộ hàng."
Thẩm Mật đứng đằng sau Trương Chỉ Thanh, giúp cô kéo chiếc váy hai dây xuống một chút, cửa thang máy đóng lại mới thả lỏng cảnh giác.
"Làm gì mà thần hồn nát thần tính thế, ai thèm nhìn trộm cậu thay đồ chứ?"
Trương Chỉ Thanh nằm sấp lên tay kéo vali, giương khuôn mặt hồng hào nhỏ nhắn lên, cười hì hì nói: "Bây giờ cậu càng ngày càng giống thím út của tớ rồi, cũng bảo thủ như chú út vậy."
Thẩm Mật: ?
Tạ Dung Trác bảo thủ chỗ nào cơ!!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!