Chương 41: Ghen

Tạ Dung Trác ở trong phòng tắm rất lâu.

Trong đầu Thẩm Mật cứ như đang chiếu một bộ phim vậy, dù mắt không nhìn thấy gì, nhưng những hình ảnh trong tưởng tượng lại hiện lên từng khung một rõ nét như 4K siêu HD, mượt mà sống động khiến cô trằn trọc mãi, không tài nào bình tĩnh lại được.

Với dáng người c*̉a Tạ Dung Trác, đi đóng phim chắc chắn sẽ đạt giải nam diễn viên chính xuất sắc nhất.

Vừa bắt đầu mà anh đã chơi lớn với cô đến vậy.

— Tạ Dung Trác sẽ không cho rằng cô có kinh nghiệm phong phú đấy chứ??

Nhớ lại ánh mắt và biểu cảm vừa rồi c*̉a Tạ Dung Trác, rõ ràng là đang hỏi cô "anh làm thế có đúng không".

Thêm vào việc anh luôn hiểu lầm cô từng ở bên Kha Triển, Thẩm Mật cảm thấy lý do này khá hợp lý.

Nhưng vào lúc này mà cô nhắc về Kha Triển trước mặt Tạ Dung Trác, Thẩm Mật cảm giác sáng mai có thể cô sẽ phải bò ra ngoài mất.

Chừng nửa tiếng sau.

Hoặc c*̃ng có thể là lâu hơn, cô nghe thấy tiếng mở cửa. Không biết xuất phát từ tâm lý gì, Thẩm Mật theo bản năng điều chỉnh hơi thở, nhắm mắt giả vờ ngủ.

Thôi toang rồi, Thẩm Mật nghĩ thầm.

Giờ đây cô chẳng những biến thành cái giọng thảo mai trên mạng, mà còn ngày càng trở nên đa sầu đa cảm, yêu đương rốt cuộc đã mang đến cho cô cái gì thế này!

Thẩm Mật định bụng ngày mai sẽ tìm Trương Chỉ Thanh hỏi xem, liệu giai đoạn đầu lúc yêu đương có khó xử như vậy không, hay chỉ có mình cô là kẻ đại nghịch bất đạo chơi trò tình yêu thầy trò rồi lại xấu hổ đến thế.

Vị trí bên cạnh lún xuống, Thẩm Mật cố gắng lấy hết can đảm mở mắt ra, không thể tiếp tục như thế này được nữa, cô phải tự nhiên hơn một chút.

Thẩm Mật đổi mấy nhịp thở, cố ý tạo ra tiếng động lớn, thể hiện là cô đã tỉnh.

Nhưng qua một lúc lâu sau mà Tạ Dung Trác vẫn chưa ôm cô.

Giải quyết xong là không thèm để ý đến cô nữa sao??

Sao con người Tạ Dung Trác lại như vậy chứ!

Làm sao bây giờ cô lại bắt đầu trở nên đa sầu đa cảm mất không chế rồi…

"Người anh lạnh."

Phía sau vang lên giọng nói của Tạ Dung Trác: "Chờ một chút rồi ôm em."

Giọng nói của anh mang theo sự khàn khàn lười biếng sau khi đã được giải tỏa.

Thẩm Mật: "Không sao cả."

Giọng cô vừa mềm mại vừa khẽ khàng: "Em không sợ lạnh."

"…."

Im lặng trong chốc lát, hơi thở của người phía sau áp sát lại gần, Tạ Dung Trác đưa tay, kéo cô ôm vào lòng. Người anh quả thật rất lạnh, Thẩm Mật khá hoài nghi có phải anh đã tắm nước lạnh không, mà có lẽ nước lạnh cũng không có tác dụng, nên mới ở trong phòng tắm lâu như vậy.

Chóp mũi anh dán lên vai cô, hô hấp phả qua tai, hơi thở mát lạnh len lỏi vào gáy, cơ thể Thẩm Mật căng cứng như một quả bóng sắp nổ tung.

"Tạ Dung Trác ơi."

Thẩm Mật liếm môi, giọng nói khô khốc.

Tạ Dung Trác: "Ơi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!