Chương 40: Sống chung

Chuyện biết Thẩm Mật thích ăn thịt bò là vào bữa tiệc sinh nhật của Trương Chỉ Thanh bốn năm trước.

Có chăng là vì những cô gái xung quanh đều khá thanh lịch, Tạ Dung Trác chưa từng gặp phải một cô gái nào có thể ăn hết hai miếng bít tết cùng lúc.

Không những thế, cô còn có thể ăn thêm ba cái bánh tuyết mochi lạnh.

Tạ Dung Trác không ăn được thịt bò, không nhịn được nếm thử một miếng bánh ngọt.

Ngây ngấy, ngọt lịm, anh không thích ăn.

Nhưng thấy cô lại ăn thêm một cái, anh không kìm được mà ăn hết phân nửa miếng bánh còn lại.

Một quãng thời gian dài về sau, mỗi ngày Tạ Dung Trác đều nếm thử, nhưng mãi vẫn chẳng thể hiểu được, món này thì có gì mà ngon.Máy bay hạ cánh tại Tuệ Thành vào lúc chín giờ rưỡi tối, lấy hành lý xong đã là mười giờ.

Lần này Tạ Dung Trác lâm thời muốn đến Thành Đô, không mang theo hành lý cũng chẳng có trợ lý, Trương Chỉ Thanh xung phong chạy đến đón sân bay.

Cô nàng lo lắng tay Tạ Dung Trác bị thương, một mình Thẩm Mật không thể vác hết hành lý được, bèn dẫn thêm cả Tần Chi Mặc đến làm c* li.

"Mật Mật cậu không cần động vào đâu, để mấy túi to đó cho cậu ấy đi, nhìn thôi đã thấy nặng rồi."

Tạ Dung Trác vươn tay ra định cầm.

"Để em đi." Tần Chi Mặc nhận mấy món đồ từ trong tay Thẩm Mật.

"Cảm ơn nhé." Thẩm Mật và Tần Chi Mặc không quá thân quen, khách sáo nói: "Phiền anh rồi."

Tần Chi Mặc thuộc tuýp người trầm lặng, nhưng cái trầm của cậu ấy khác với sự cộc cằn "miệng chó không mọc được ngà voi" của Kha Triển, cậu ấy thuộc về kiểu im lặng lạnh lùng như một đóa hoa trên đỉnh núi cao.

Trước đây khi ra ngoài cùng Trương Chỉ Thanh gặp Thẩm Mật, Tần Chi Mặc chưa bao giờ nhìn cô lấy một cái, hôm nay có thể là vì Tạ Dung Trác ở đây, biết cô không còn độc thân nữa, nên mới lịch sự nhìn cô một cái, gật đầu.

"Không cần khách sáo."

Đến cổng ra, cậu ấy nói: "Tôi đi lái xe đến."

"Vất vả rồi."

Da đầu Thẩm Mật run lên, nếu nói khí chất c*̉a Tạ Dung Trác là lạnh lùng cao ngạo, thì Tần Chi Mặc chính là lạnh lùng rùng rợn.

"Còn nhìn?"

Tạ Dung Trác lạnh giọng.

Thẩm Mật thu hồi ánh mắt, khoác tay anh, vẻ mặt ngoan ngoãn: "Nhiều người thế này, một xe có đủ chỗ không?"

Nhìn thấy chiếc Rolls

-Royce Phantom đang đậu gần đó, Thẩm Mật phát giác mình lo xa quá rồi. Đúng vậy, bạn từ tấm bé của đại tiểu thư Trương há có thể là người nghèo được ư.

"Mật Mật và chú út lên xe trước đi, hành lý để đó cho chúng con được rồi." Trương Chỉ Thanh đến cạnh cốp xe giúp Tần Chi Mặc đưa đồ, "Mẹ ơi, sao cậu lại mang theo nhiều gia vị lẩu thế này! Còn cả thịt xông khói và quýt nữa… Cái này lại là gì đây, cậu định mang nông sản đi kinh doanh à?"

"Mấy công nhân nhận được tiền bồi thường, nên tặng quà đó." Thẩm Mật nói: "Tớ đã chia hết rồi, đều chia thành ba phần, cậu và A Lạp đều có."

"Ồ, làm việc thiện đem về đây sao? Vậy thì đúng là tớ đã góp một phần công sức! Vì để buff máu cho hai người mà móng tay mới làm của tớ bị gãy mất toi rồi đây."

Tần Chi Mặc nhìn thoáng qua tay cô ấy: "Cậu lên xe đi, để tớ cất."

"Không sao đâu." Trương Chỉ Thanh xách túi nhựa lên: "Mật Mật này, quýt trong túi có lấy được không?"

"Cứ lấy đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!