Thẩm Mật vẫn dùng số điện thoại từ thời đại học, hai năm trước, có lần cô cần đặt lại mật khẩu cho một trò chơi nhưng không thể mở được trang web, khi sư phụ giúp cô xử lý thì cô đã gửi số điện thoại để nhận mã xác nhận, nhưng sư phụ chưa bao giờ gọi điện qua cho cô, c*̃ng không hề thêm bạn với cô.
ID wechat của Thẩm Mật đơn giản cộc cằn tên là Thẩm Mật, còn ID wechat của sư phụ giống với ID game, có điều wechat thì dùng chữ cái viết tắt.
—- "dsm"
Sau khi thêm bạn bè, Thẩm Mật lập tức ngoan ngoãn gọi một tiếng: Sư phụ!
Thoát khỏi vai diễn trong game, cô đột nhiên có đôi chút "lúng túng" không hiểu, rụt rè một cách kỳ diệu, gõ xong mấy từ chào hỏi thì im lặng chờ sư phụ nói chuyện.
Vị trí làm việc của cô đối diện với văn phòng của Tạ Dung Trác, chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy sếp tổng đang ngồi trước bàn làm việc, có thể nói là một vị trí có mức độ nguy hiểm cực cao.
Tuy rằng hiện tại đương giờ nghỉ trưa, nhưng biếng nhắc quá rõ ràng mà bị sếp nhìn thấy thì sẽ có ảnh hưởng không tốt, Thẩm Mật có hơi lo lắng, quay người sang chỗ khác giả vờ tìm tài liệu, nhưng ánh mắt thì vẫn không ngừng nhìn điện thoại xem có tin nhắn mới không.
Điện thoại bên cạnh bàn phím rung lên, Thẩm Mật lập tức cầm lên mở tin nhắn.
Dsm: Gần đây bận
Thẩm Mật thẳng lưng, vẻ mặt căng ra, nghiễm nhiên bày ra cái vẻ nghiêm túc trả lời tin nhắn công việc.
Cô gửi lại một biểu cảm hình con thỏ đáng yêu, cố gắng giữ nhất quán với tính cách trong game để sư phụ không bị lạ lẫm.
Thẩm Mật: Có bận rộn đến mấy c*̃ng phải chú ý sức khỏe nhó~
Dsm: ừ
Sư phụ vẫn giữ nguyên thiết lập tính cách kia, vẫn tiếc chữ như vàng, cao quý lạnh lùng đến mức lười cả gõ dấu câu, thế nhưng chính vì vậy lại khiến Thẩm Mật cảm thấy quen thuộc, lập tức trở lại trạng thái muốn tâm sự tràn trề.
Thẩm Mật: Con đổi việc rồi không còn làm ở chỗ cũ nữa, mau hỏi con cảm thấy thế nào đi!
Dsm: thấy thế nào.
Thẩm Mật: việc này cái gì c*̃ng tốt cả, chỉ là quá rảnh, rảnh đến mức sắp ngu đần ra rồi (:з」∠)
Dsm: rảnh không tốt sao?
Thẩm Mật: Con cảm thấy, cảm thấy ó, sếp đang nhắm vào con.
Dsm: ?
Thẩm Mật giương mắt lén lút nhìn về phía văn phòng Tạ Dung Trác, thấy anh hơi cúi đầu, chuyên chú xem tài liệu, cô thu lại ánh mắt cúi đầu trả lời: Con là một trong hai thư ký duy nhất của anh ta, nhưng anh ta đi công tác lại chỉ dẫn người kia đi thôi, chưa bao giờ đưa con đi cả!
Thẩm Mật: Thực ra con là thư ký phụ trách chăm sóc sinh hoạt hằng ngày của anh ta, nhưng ngoài việc sắp xếp lịch trình đơn giản ra thì anh ta chẳng để con làm gì cả, biến con thành một kẻ ăn không ngồi rồi sống nhờ vào mối quan hệ!
Dsm: …..
Ngày thường tinh thần căng thẳng quá mức, trước mặt người đã quen biết bốn năm Thẩm Mật không có tâm lý đề phòng tự nhiên gì đó, cảm giác muốn tâm sự không thể kìm lại trỗi dậy: Đồng nghiệp cũng bàn tán hết cả rồi, họ tưởng con là con ông cháu cha nên không dám nói gì trước mặt con, đối xử khách sáo cứ như thiên thần ấy, nhưng sau lưng thì không biết bàn tán những gì đâu!
Dsm: …."
Trước mặt sư phụ Thẩm Mật không cần phải giả vờ đoan trang, gõ chữ tỏ vẻ đáng yêu: sư phụ không biết hôm nay đồ đệ cưng c*̉a người nhỏ bé đáng thương bất lực đến nhường nào đâu!
Dsm: ồ?
Thẩm Mật: Vất vả khổ nhọc nghiên cứu sở thích của sếp nửa tháng trời, ghi chép đầy một cuốn sổ như lập công thức vậy, không một ngày nào là được rảnh rỗi!
Thẩm Mật: Thế mà hôm nay lại có người rỉ tai nhau đồn thổi về chuyện xấu c*̉a con với sếp c*̃, con nghĩ bụng không thể để chuyện xấu lan xa, nên đã to giọng làm sáng tỏ, nói con đã có người yêu rồi!
Thẩm Mật: Kết quả là—-
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!