Mạc Nguyên Triết bị con trai mắng cho mất hết mặt mũi, ỉu xìu chạy ra khỏi bệnh viện.
Đám đông ở khu vực nghỉ ngơi ngoài hành lang vốn đang ủ rũ bỗng trở nên phấn chấn, vỗ tay nhiệt liệt: "Hay! Thằng nhóc này vì chuyện nước quên tình nhà! Tuyệt vời!"
"Ồn ào cái gì đấy! Đây là bệnh viện!" Y tá lườm Mạc Ưu: "Im lặng chút đi, còn ồn nữa gọi bảo vệ đấy!"
Mạc Ưu đứng trước mặt Thẩm Mật, đột nhiên cúi gập người chín mươi độ với cô: "Chị ơi, trước đây em có thái độ không tốt với chị, em xin lỗi."
Nói rồi, cậu nhóc lấy trong cặp ra một chiếc thẻ nhớ màu đen: "Đây là đoạn ghi hình camera trong sân."
Thẩm Mật cất thẻ nhớ vào trong túi xách, kéo khóa lại: "Cảm ơn em nhé Mạc Ưu."
"Trước đây cũng có người nói với em rằng ba em là người xấu, em chẳng bao giờ tin, vì ông ấy đối xử với em thật sự rất tốt." Mạc Ưu cúi đầu, nước mắt rơi tí tách xuống đất: "Ông ấy không phải là người tốt, nhưng ông ấy là một người ba tốt. Nếu được, liệu chị có thể cho ông ấy một cơ hội được không ạ."
Thẩm Mật bỗng nhớ đến ba.
Có lẽ ba không phải là một người chồng tốt, nhưng lại là một người ba tốt.
"Chỉ cần anh ta chịu bồi thường cho Lý Hữu Tài, bồi thường cho những công nhân đó, chị có thể không khởi kiện ra tòa."
"Cảm ơn chị ạ."
Mạc Ưu quay người, đuổi theo hướng ba mình vừa đi.
Thẩm Mật nhìn bóng hình cậu trai mà cảm thán: "Mạc Nguyên Triết sinh được một đứa con ngoan biết phân biệt đúng sai phải trái."
"Thằng nhóc không tệ, nhưng em có nên nhìn bạn trai em một cái không?"
Tạ Dung Trác thản nhiên nói.
Thẩm Mật quay đầu lại, trông thấy khuôn mặt lạnh tanh của Tạ Dung Trác, đột nhiên muốn cười.
Sao người này lại còn đi ghen với một cậu em vậy!
Là đàn ông thì đều có khả năng uy hiếp hết, huống hồ chi thẳng oắt này mới mười tám, vừa thấy cô đã đỏ mặt.
Chuyện dẫn sói vào nhà, Tạ Dung Trác chưa từng làm.
"Anh chưa từng nhìn mấy em gái."
Thẩm Mật hiểu: "Vậy sau này em c*̃ng sẽ không nhìn mấy cậu em trai nữa."
Tạ Dung Trác: "Đi thôi."
Thẩm Mật cầm lấy thuốc của anh, vừa nhìn đơn thuốc vừa nhắc lại lời dặn của bác sĩ: "Phải chờ thêm hai tuần mới tháo chỉ được, gần đây uống thuốc kháng viêm nên không thể uống rượu, em nhắc anh, anh cũng phải chú ý đấy."
Tạ Dung Trác: "Ừm."
Hai người sánh vai ra ngoài, Thẩm Mật vẫn tiếp tục dặn dò: "Mấy ngày tới đây vết thương chưa lành, cố gắng đừng vận động mạnh, có việc gì anh cứ gọi em là được rồi."
Tạ Dung Trác: "Tắm rửa có được tính là vận động mạnh không?"
Giọng điệu c*̉a anh đứng đắn như thể không còn gì có thể đứng đắn hơn, rõ ràng là đang ghẹo cô.
Thẩm Mật lập tức đỏ mặt: "Không tính!"
Tạ Dung Trác cong môi, ngẩng đầu nhìn về một phía khá xa, khẽ véo lên những ngón tay nho nhỏ c*̉a cô, hỏi: "Có cần giữ bí mật với người này không?"
"Ai cơ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!