Chương 36: Bạn gái này, em đang chê kỹ thuật hôn của anh không tốt?

Ngay giây phút Tạ Dung Trác đáp lại Thẩm Mật, tiếng chuông đồng hồ lúc 13 giờ 14 phút từ tháp đồng hồ vang lên.

Bản nhạc lãng mạn và duy mỹ vang lên.

Trên quảng trường những cặp đôi nam nữ tụ tập, họ c*̀ng chụp ảnh, ôm nhau, hôn môi, trên gương mặt c*̉a các cô gái tràn ngập ánh cười rạng rỡ.

Thẩm Mật đột nhiên rất muốn ôm Tạ Dung Trác một cái.

Ngay khoảnh khắc cô nảy lên suy nghĩ đó, cổ tay bị siết lấy, Tạ Dung Trác kéo cô ôm vào lòng anh.

Chóp mũi chạm vào chiếc áo len mỏng mềm mại của anh, động tác c*̉a Thẩm Mật chậm đi nửa nhịp, ngẩng đầu lên.

Họ đứng dưới tán cây, ánh nắng được lá cây lọc thành những mảnh vàng vỡ vụn trên mặt đất, dưới sự phân chia của ánh sáng và bóng tối khuôn mặt c*̉a Tạ Dung Trác trở nên tinh xảo và lập thể hơn, lông mày và ánh mắt càng thêm nặng tình.

Thẩm Mật được cánh tay rắn chắc của anh ôm lấy, anh cúi người xuống để phù hợp với chiều cao của cô, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai cô: "Thẩm Mật, anh biết em đang nghĩ gì."

Hai người đều thông minh sắc xảo, không cần phải trao đổi quá nhiều, chỉ một ánh nhìn c*̃ng đủ để hiểu được ý đối phương.

"Có thể." Tạ Dung Trác nói: "Nhưng em cần phải cho anh một câu trả lời chắc chắn."

Quả thật anh đã đoán được suy nghĩ c*̉a cô.

Thẩm Mật nâng tay, nhẹ nhàng vòng qua eo Tạ Dung Trác: "Anh nói đi."

Tạ Dung Trác: "Từ hôm nay trở đi, em không được chấp nhận sự theo đuổi của bất cứ ai khác, anh là lựa chọn làm bạn trai duy nhất của em."

Anh luôn có thể nhường nhịn vừa đủ, không khiến cô cảm thấy áp lực, cách thức tương tác như vậy khiến Thẩm Mật cảm thấy thoải mái và thư giản.

"Được, em đồng ý."

Tạ Dung Trác biết, Thẩm Mật giờ đây đang kìm nén một luồng sức mạnh.

Cô có lý tưởng cần phải thực hiện, còn anh thì bị xếp đằng sau cái lý tưởng ấy.

Nhưng anh chẳng nề hà sự sắp xếp ấy, ít nhất thì anh c*̃ng được là một trong những lý tưởng c*̉a cô rồi.

Thẩm Mật có thích anh hay không, Tạ Dung Trác có thể cảm giác được.

Lòng tự tôn c*̉a cô cao, trong khoảng thời gian trả nợ cho anh không chịu thiết lập mối quan hệ yêu đương c*̀ng anh, anh có thể chờ.

Nhưng rồi c*̃ng sẽ có những lúc anh không thể khống chế được bản thân, có thể sẽ kìm không được mà muốn hôn cô, thậm chí còn có thể vì cô mà có phản ứng sinh lý.

Tạ Dung Trác không muốn che giấu những điều này trước mặt Thẩm Mật, anh c*̣p mi mắt, nâng cằm cô lên, nhìn chăm chăm vào đôi môi cô: "Có thể hôn chứ?"

Thẩm Mật đỏ mặt gật đầu.

Tạ Dung Trác cúi đầu áp xuống, khẽ khàng chạm thật nhẹ vào môi cô một chút.

Môi anh có hơi lành lạnh, lại mềm, mang theo hơi thở trong trẻo và sạch sẽ như trên người anh vậy.

Chạm rồi rời đi ngay, như thể đang đóng dấu lên cô vậy.

Ấy thế mà chỉ với một cái chạm nhẹ nhàng c*̉a Tạ Dung Trác thôi, Thẩm Mật đã bị mê hoặc đến điên đảo thần trí, ngay cả mình họ gì c*̃ng quên béng đi.

Nhưng cố tình người nọ còn không chịu dừng lại, nhìn chằm chằm vào môi cô vài giây, rồi lại cúi đầu ngậm lấy.

Hô hấp đan xen, môi răng chạm nhau, hơi thở hòa quyện trong khoang miệng.

Nụ hôn c*̉a Tạ Dung Trác rất dịu dàng, nhưng không thành thạo, như thể cuối cùng c*̃ng đã gặp được sơn hào hải vị hiếm có, cẩn thận thăm dò, tỉ mỉ thưởng thức.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!