Lúc Thẩm Mật vừa mới tốt nghiệp ra kiếm việc, nam nữ thuê chung phòng là chuyện bình thường, có chỗ đặt chân đã tốt lắm rồi, cô không kén chọn đến mức phải có phòng riêng. Homestay một phòng khách một phòng ngủ, hoàn toàn có thể ở được ba người.
Nhưng với tính tình đã quen với cuộc sống đủ đầy c*̉a một Đại tiểu thư nhà giàu như Trương Chỉ Thanh, cộng thêm mức độ sợ hãi c*̉a cô nàng dành cho Tạ Dung Trác, hẳn là sẽ không bằng lòng ở c*̀ng với họ, Thẩm Mật thôi không nói nữa.
Ăn được nửa bữa, Trương Chỉ Thanh ra ngoài nhận điện thoại, vài phút sau quay lại chỗ ngồi với vẻ mặt đầy hớn hở, liếc mắt nhìn Tạ Dung Trác đối diện, nhỏ giọng thông báo với Thẩm Mật: "Tớ có chỗ ở rồi, không phải đi đâu cả!"
Thẩm Mật hỏi: "Có phòng trống?"
Trương Chỉ Thanh nói: "Đúng lúc Tần Chi Mặc đến đây công tác, đã đặt trước phòng khách sạn trong nội thành rồi, tớ bảo cậu ta sang đây đón tớ đến ở c*̀ng." Cô nàng thanh thanh cổ họng, cất cao giọng điệu cung kính: "Chú út ạ, phiền chú sửa lại vé máy bay giúp cháu."
Tạ Dung Trác còn chẳng buồn nhấc mắt, nhản nhiên "ừ" một tiếng.
Cái nét mặt kia trông cứ như chỉ cần cô nàng không ngủ c*̀ng Thẩm Mật, thì cô ấy tùy tiện ngủ với ai c*̃ng không sao hết.
Trương Chỉ Thanh nghĩ đến số tiền tiêu vặt sáu chữ số mà Tạ Dung Trác chuyển cho cô ấy mỗi tháng khi còn đi học, đành gạt phăng cái suy nghĩ mình không phải cháu gái ruột đi.
Thẩm Mật buông đũa xuống, hỏi: "Cậu ở c*̀ng Tần Chi Mặc bạn trai cậu sẽ không tức giận chứ?"
"Không đâu, Tần Chi Mặc là trúc mã c*̉a tớ chứ có phải người ngoài đâu. Hơn nữa, cậu xem cái tính như hũ nút c*̉a cậu ta đi, giống người sẽ thích đập chậu cướp bông lắm sao."
"Sao lại không giống?" Tạ Dung Trác vẫn luôn im lặng đột nhiên lên tiếng, anh nhướng mắt nhìn về phía Thẩm Mật: "Có mấy cái hũ nút, chuyên đi đập chậu cướp bông nhà người ta đấy."
Thẩm Mật nghe ra được là anh đang nói về Kha Triển. Có điều Kha Triển nọ không phải là hũ nút, đúng hơn thì là bình hoa, não phẳng lì, nửa ngày c*̃ng không thốt ra được câu nào tử tế, không hiểu sao anh ta có thể đỗ đại học được.
Nhưng lời này Thẩm Mật khó mà nói.
Trước kia vì không có tiền nạp thẻ trường nên cô đã nhận công việc mà Kha Triển giới thiệu, mang ơn người ta, bây giờ lại quay lưng nói xấu họ thì thật không phải đạo.
Thẩm Mật c*́i đầu im lặng uống nước.
Trương Chỉ Thanh nhìn cô, rồi lại nhìn Tạ Dung Trác, bĩu môi: "Ngay cả hai người c*̃ng không tin cháu sao? Thôi vậy, dù sao thì tớ c*̃ng sắp đính hôn với bạn trai rồi. Yên tâm đi, tớ không ăn cỏ gần hàng đâu."
Thấy Đại tiểu thư mất vui, Thẩm Mật lên tiếng: "Sếp đang nói Kha Triển mà, cách đây không lâu anh ta đến định đào tớ sang bên công ty bác cả anh ta làm việc."
Nghe vậy, Trương Chỉ Thanh tỏ vẻ ghét bỏ, nhỏ giọng cằn nhằn: "Anh ta đâu có phải là hũ nút, đó là miệng chó không phun được ngà voi thì có, không thể so với Tần Chi Mặc được."
Tạ Dung Trác: "Đúng thật."
Lần đầu tiên Thẩm Mật thấy Tạ Dung Trác không hề che giấu sự chán ghét với một ai đó.
Nói anh không ghen thì ai tin chứ!
Trương Chỉ Thanh cũng bị lời nói của Tạ Dung Trác làm cho chua loét, cười trộm một tiếng, dùng khuỷu tay huých Thẩm Mật: "Mật Mật tớ muốn uống trà sữa, hình như ở con phố bên cạnh có bán, chúng ta đi mua đi."
"Được." Thẩm Mật đứng dậy hỏi Tạ Dung Trác: "Anh muốn uống gì không?"
Tạ Dung Trác: "Không cần."
"Vậy em đi nhé."
"Ừm."
Chờ hai cô gái đi xa, Tạ Dung Trác nâng ly nước chanh trước mặt lên, cúi đầu uống một ngụm.
Chua loét.Từ nhỏ Trương Chỉ Thanh đã sống ở thành phố lớn, nên mọi thứ ở thị trấn nhỏ này đều khiến cô ấy cảm thấy mới mẻ. Thẩm Mật vừa đi vừa kể cho cô ấy nghe về lịch sử thị trấn cổ, tiện thể gửi cho cô ấy vài bí kíp du lịch.
Trương Chỉ Thanh mở hình ảnh lên xem, xuýt xoa: "Bình minh trên núi này đẹp quá đi mất! Kỹ thuật chụp ảnh của Tần Chi Mặc đỉnh lắm đó, ngày mai phải tìm cậu ta chụp cho tớ mới được! À, không phải cậu bảo trong nhóm là chụp được nhiều cảnh đêm lắm sao? Mau gửi tớ xem nào."
"Vẫn chưa kịp chỉnh lại ảnh nữa, chờ chỉnh xong tớ sẽ gửi hết vào nhóm, cậu muốn xem không? Trong điện thoại tớ có mấy tấm này." Thẩm Mật mở bộ sưu tập đưa cho Trương Chỉ Thanh xem.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!