Chương 34: Tạ Dung Trác vừa dỗ là chân cô đã nhũn nhão cả ra

Hai mươi phút sau, Tạ Dung Trác bước ra với mái tóc ướt đẫm, bộ đồ ngủ cotton đen đơn giản được vóc dáng anh tôn lên trông đặc biệt cuốn hút.

Anh bước ra khỏi phòng ngủ, rồi đi thẳng đến bên sô pha trong phòng khách, c*́i người xuống.

Giọt nước đọng trên chóp mũi anh rơi xuống má Thẩm Mật, lông mi cô khẽ rung, không thể không mở mắt ra, khuôn mặt Tạ Dung Trác phóng đại trước mắt cô.

Đuôi mắt anh hơi nhếch lên, đôi ngươi đen sâu hoắm, đầy sức mê hoặc, ánh mắt Thẩm Mật lướt qua sống mũi cao của anh, rồi dừng lại nơi đôi môi.

Đôi môi của Tạ Dung Chước có độ dày vừa phải, đường nét đầy đặn, môi trên mọng thịt, thuộc kiểu môi gợi cảm khiến người ta chỉ nhìn một cái đã không khỏi mơ màng.

Mà cô đã từng chạm qua hai phiến môi mỏng ấy rồi.

Môi Tạ Dung Trác rất thơm, c*̃ng rất mềm.

Chẳng hiểu cớ làm sao mà ấn tượng đầu tiên trong đầu Thẩm Mật lại hiện lên chữ "thơm" này, chỉ là cô cảm thấy khắp người Tạ Dung Trác đều thơm.

Vài giây đối diện ngắn ngủi.

"Lên giường ngủ đi." Tạ Dung Trác nói.

Cả ngày hôm nay Thẩm Mật đã mệt mỏi rồi, vốn rất buồn ngủ, nhưng lại bị vóc dáng của Tạ Dung Trác làm cho kinh ngạc… không đúng, phải dùng từ bị làm cho kinh ngạc để hình dung mới đúng.

Cô bị làm cho kinh ngạc đến mức cơn buồn ngủ c*̃ng bay biến, nằm xuống là vì vờ ngủ để xóa bỏ nghi ngờ rình mò anh tắm.

Càng chột dạ càng thích che đậy sự thật.

Sợ bị Tạ Dung Trác phát hiện ra ý đồ bất chính của mình, Thẩm Mật tránh né ánh mắt của anh: "Không sao đâu, anh lớn quá, chỗ này không ngủ vừa đâu."

Vô tình nói lời thật lòng.

Tạ Dung Trác sửng sốt, cong ngón tay búng lên trán cô một cái.

"Quay đầu sang đây."

Thẩm Mật ngoan ngoãn quay mặt sang nhìn anh: "Sao nào."

Tạ Dung Trác: "Tôi lớn chỗ nào?"

Thẩm Mật: "Chỗ nào c*̃ng lớn."

Nói rồi đột nhiên nhớ ra gì đó, mới giật mình: "Em không thấy!"

Tốc độ nói c*̉a cô nhanh như cắt, độ tin cậy lập tức giảm xuống mức 0.

Hai tay Thẩm Mật siết chặt chăn bông, khẽ mấp máy môi, còn muốn biện minh vài câu, Tạ Dung Trác nhướng mày, "Ồ" một tiếng, từ từ đứng thẳng người dậy.

Thẩm Mật: "…."

Ý c*̉a anh là gì???

Tạ Dung Trác mặc một chiếc áo cổ tròn mỏng, màu đen càng làm nổi bật làn da trắng lạnh của anh, ngọn đèn rọi xuống, có thể thấy giọt nước còn vương nơi hõm xương quai xanh chưa kịp lau khô, phối cùng gương mặt yêu nghiệt ấy, toát ra một sức hút khó tả.

"Không thấy thì em căng thẳng cái gì?"

Anh cụp mắt xuống, như thể đang chờ cô nói ra một hai ba điều gì đó, nếu câu trả lời có gì đáng ngờ thì anh sẽ bắt cô chịu trách nhiệm.

Thật ra Thẩm Mật không sợ chịu trách nhiệm với anh, chỉ là cô không muốn bị Tạ Dung Trác phát hiện ra bộ mặt không thuần khiết c*̉a mình thôi.

"Có đâu chứ? Em không căng thẳng mà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!