Lúc đến nhà chú Trung đã tám giờ rưỡi.
Trông thấy Thẩm Mật, thím Trung tươi cười thân thiết: "Mật Mật về hồi nào vậy con?" Kéo tay cô: "Mau vào nhà ngồi đi con! Ôi cũng đã mấy năm rồi thím không gặp con, lần cuối cùng gặp là năm con học cấp hai đúng không nhỉ?"
Thẩm Mật: "Đúng vậy dì Trần, mà dì và chú Trung vẫn khỏe chứ ạ?"
"c*̃ng già cả rồi, không ít thì nhiều cũng phải dính chút bệnh vặt." Thím Trung cười, nhìn người đàn ông anh tuấn bên cạnh Thẩm Mật, đánh giá anh từ trên xuống dưới một lượt: "Đây là bạn trai con à? Ăn cái gì trường thành vậy, người thì cao thế này, lại còn đẹp trai nữa chứ?"
Thẩm Mật nhìn Tạ Dung Trác, khí chất của anh thì không cần phải bàn, ngay cả chú Trung mà hồi còn nhỏ cô từng thấy cao to cũng thấp hơn anh cả một cái đầu, có điều Tạ Dung Trác cao 1m89, vốn dĩ đã rất cao rồi.
Thấy anh không có ý định mở lời, Thẩm Mật cười cong mắt, giới thiệu một cách mơ hồ: "Hiện tại là sếp của con, sau này thì chưa chắc ạ."
Tạ Dung Trác c*̣p mắt nhìn cô, ánh mắt mang ý tứ sâu xa không rõ.
Thẩm Mật làm như không phát hiện ra anh đang nhìn cô, nhìn thẳng vào cánh cửa trước mặt, mắt nhấp nháy, vẻ mặt nghiêm túc.
Trên mặt như thể đang viết "ý em là sau này em có thể sẽ nhảy việc".
Thím Trung nhìn Tạ Dung Trác, rồi lại nhìn Thẩm Mật, biểu cảm lộ ra một tia thấu rõ hồng trần: "Xem ra sắp rồi." Thím quay đầu, ánh mắt nhìn Tạ Dung Trác đầy vẻ ngưỡng mộ: "Thảo nào khí chất xuất chúng như vậy, hóa ra lại là sếp tổng của ngân hàng!"
Tạ Dung Trác gọi theo Thẩm Mật: "Dù Trần quá khen, con là Tạ Dung Trác."
Bỏ qua sự kiêu ngạo bẩm sinh tự trong xương cốt, ấn tượng đầu tiên mà Tạ Dung Trác mang lại là sự ôn hòa nho nhã, các bậc trưởng bối đều thích kiểu người như anh.
Thím Trung cười rạng rỡ: "Xin chào xin chào, ôi chao đẹp trai quá đi."
Tạ Dung Trác đưa hai túi quà tặng trên tay ra: "Đây là món quà Thẩm Mật mang đến biếu chú thím."
Thím Trung vội vàng giúp xách túi: "Ôi chèn ơi hai cái đứa này, đến thì cứ đến thôi còn mang theo gì vậy! Mau vào nhà mau vào nhà."
Thái độ c*̉a Tạ Dung Trác khiến cho Thẩm Mật bất ngờ không thôi.
Anh là một người rất kiêu ngạo, khi đàm phán kinh doanh không thiếu những đối tác lớn tuổi, nhưng anh chưa bao giờ nể nang chỉ vì đối phương nhiều tuổi, đối với anh chú Trung và thím Trung chẳng qua chỉ là những bậc lớn tuổi xa lạ, vậy mà anh lại hạ mình, thái độ khiêm nhường có chừng mực.
Đệm ghế nhà chú Trung có hơi cũ, trông cứ như chưa được giặt sạch, lo Tạ Dung Trác phát bệnh sạch sẽ, Thẩm Mật lặng lẽ chọn một chỗ ngồi tương đối sạch sẽ để mời anh ngồi.
"Sếp ơi, sếp ngồi ạ."
Chú Trung bưng dĩa hoa quả đi ra: "Tiểu Tạ, đây là quýt nhà tôi tự trồng, ngọt lắm, ngài nếm thử đi." Chú ấy cầm lấy một múi, nhiệt tình đưa cho Tạ Dung Trác.
Thẩm Mật liếc nhìn móng tay của chú Trung, bên trong có vết bẩn rõ ràng, cô vội vàng nhận lấy, cười nói: "Em nếm thử trước cho sếp ạ." Nói xong cô cắn một miếng, mắt sáng lên: "Ừm, ngọt thật!"
Cô lấy lại một miếng khác từ đĩa trái cây, rất tự nhiên đưa cho Tạ Dung Trác: "Sếp, của anh."
Tạ Dung Trác nhận lấy, c*́i đầu nếm một miếng.
"Ngọt lắm."
"Đúng nhỉ!" Chú Trung rất vui vẻ: "Vợ c*̉a tôi sợ nhất là ăn chua, bọn tôi thích ăn lắm."
Tạ Dung Trác vốn không phải là người nói nhiều sợ anh không theo kịp câu chuyện sẽ thấy buồn chán, Thẩm Mật bèn lái câu chuyện sang chủ đề mà anh có thể tiếp lời: "Hồi trẻ chú Trung có một vườn trái cây, trồng quýt ngọt lắm, mỗi kỳ nghỉ đông một lũ bọn em sẽ rủ nhau đến vườn của chú hái trộm quýt, chú Trung hét lên một tiếng, không khác gì đám thổ phỉ nghe tiếng được còi cảnh sát, lũ con nít ranh lăn lộn bò trườn chạy mất dép."
"Ha ha ha đúng đúng đúng, con còn nhớ rõ thế cơ à? Nhắc đến vườn trái cây đó c*̉a chú, c*̃ng nhờ ba con bỏ tiền ra mở cho chú đấy." Chú Trung cảm khái: "Ba con là một kỳ tài kinh doanh."
Nhắc đến ba, Thẩm Mật yên lặng, nghiêm túc lắng nghe chú Trung kể chuyện.
"Hồi đó khách sạn đầu tiên trong thị trấn chúng ta là do ông ấy mở, cả thị trấn có ai mà không biết tên ba con đâu. Tiếc thay con người ông ấy quá nghĩa khí, đem hết tiền vốn xoay vòng c*̉a mình cho mấy người anh em mượn. Con người ta ấy mà, không thể quá vô tư được, ai mà ngờ đâu, người anh em kia mượn tiền rồi quỵt luôn? Nhờ số tiền của ba con, người ta đổi đời thành tỷ phú, hơn chục năm trước đã di cư ra nước ngoài ăn sung ở sướng rồi."
Thẩm Mật có chút kinh ngạc: "Sao con chưa từng nghe đến chuyện này?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!