Chương 32: Đêm nay đến chỗ em đi

Chị đại lạnh lùng trong game thường bị bé loli đuổi chạy khắp phố, bây giờ đến lượt Tạ Dung Trác động một tí là diễn cảnh ôm ấp cô ngoài đời thực, cuối cùng Thẩm Mật cũng cảm nhận được tâm trạng của anh lúc đó.

Sờ được, nhưng không có được, khiến lòng người ngứa ngáy.

Còn không bằng cứ xa nhau thì hơn.

Mối quan hệ giữa cô và Tạ Dung Trác bấy giờ thuộc về trạng thái vừa thăm dò lẫn nhau, vừa rất tỏ lòng đối phương, ăn ý ngầm mà chẳng cần nói ra. Mặc dù chưa chính thức hẹn hò, nhưng sự hiểu lầm này cần được làm rõ.

Dù rằng dáng vẻ ghen tuông c*̉a anh trông rất thú vị.

Nhưng cô không đành lòng nhìn anh khó chịu.

Thấy dáng vẻ Tạ Dung Trác sắp không thể nhịn được nữa, Thẩm Mật rất có ý thức sinh tồn, ngoan ngoãn nói: "Em sai rồi, sau này sẽ không nhận bừa anh trai nữa."

Tốc độ nói chuyện quá nhanh, thái độ nhận sai quá thiếu thành ý.

Tạ Dung Trác liếc cô một cái, không buồn chấp nhặt với cô, tầm mắt dừng lại trên đôi giày cao gót của cô, sau đó chầm chậm ngước mắt lên, vẻ mặt âm trầm: "Đi giày cao như vậy đến công trường, không sợ hỏng chân sao?"

Vừa nãy chỉ một lòng nghĩ bụng tập trung xong việc rồi sớm về, dẫm lên những khối xi măng lồi lõm suốt quãng đường, gót chân bị trầy da cũng không nhận ra, giờ đây Thẩm Mật mới nhận ra, đau đến mức nhíu mày.

Bàn tay đang siết bên eo cô rời đi, Tạ Dung Trác cúi người bế ngang cô lên.

"Ở chỗ nào?"

Thân thể chợt bay lên không trung, mém chút nữa Thẩm Mật đã thốt lên, đỏ mặt chỉ vào con dốc nhỏ bên phải: "Đi dọc theo con dốc này khoảng năm trăm mét, ngôi nhà màu đỏ tròn nhất ấy."

Tạ Dung Trác ôm cô, quay người đi về phía bên phải.

Dưới góc nhìn c*̉a Thẩm Mật, vừa vặn nhìn thấy đường cong phần cằm rõ nét của anh, c*̀ng yết hầu ẩn hiện dưới cổ áo sơ mi.

Dù là khí chất hay hơi thở toát ra, Tạ Dung Trác đều là một người rất "sạch sẽ", ngay cả yết hầu lộ ra c*̃ng mang đầy d*c v*ng quyến rũ đến tột cùng, mang lại cảm giác thanh thoát không thể vấy bẩn.

Thẩm Mật kịp thời ngăn chặn những dòng suy nghĩ tầm thường trong lòng, dời mắt đi, nhìn sang hướng khác.

Những lúc thế này mà không nói gì thì thật là ngại.

"Anh thì sao?" Thẩm Mật hỏi, "Đêm nay anh ở đâu thế?"

Biểu cảm c*̉a Tạ Dung Trác nhất mực bình tĩnh, cứ như ngại ngùng chỉ có một mình cô thôi vậy.

Anh chuyên tâm nhìn đường: "Vẫn chưa biết."

Chỉ còn chưa đầy một tuần nữa là đến kỳ nghỉ lễ Quốc tế Lao động, tất cả các homestay xung quanh đều đã chật kín phòng, Tạ Dung Trác không đặt được phòng.

"Bây giờ chắc là đã hết phòng rồi nhỉ?" Về tình hình kinh doanh khu vực này, Thẩm Mật vẫn khá rõ, "Nếu ngài không chê, đêm nay đến chỗ em đi."

Tạ Dung Trác cúi đầu nhìn cô chăm chú, ánh mắt mang theo ba phần thăm dò.

Biết anh có thể đã hiểu lầm, Thẩm Mật giải thích: "Ý c*̉a em là, em ngủ ở sô pha."

Tạ Dung Trác không đồng ý, nhưng lại không từ chối.

Qua vài giây, anh lại hỏi: "Sao lại tự chạy đến đây một mình?"

Vẫn không tránh khỏi màn khởi binh vấn tội.

Thẩm Mật trả lời rất chi tiết: "A Lạp là con nhà giàu, Thanh Thanh thì mù tịt về kinh doanh, từ nhỏ hai người họ đã sống ở môi trường nhà kính được bảo vệ rất tốt, nào đã từng trải qua những chuyện này, không xử lý tốt được."

"Vậy còn em?" Tạ Dung Trác có vẻ tức giận, lạnh giọng nói: "Em c*̃ng là con gái, biết bảo vệ người khác nhưng lại không biết bảo vệ bản thân mình sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!