Chương 31: Cô gọi như vậy, khiến người ta rụng rời cả xương cốt

Thẩm Mật rất giỏi ngụy trang, luôn giữ vẻ đoan trang trước mặt người khác, rất hiếm khi rụt rè chứ đừng nói đến thẹn thùng.

Nhưng chính cái trạng thái chân thật hiếm có này lại khiến người ta rung động nhất.

Tạ Dung Trác lại nhìn cô thêm đôi lần.

"Trong nhà có dư đồ vệ sinh cá nhân chứ?"

Thẩm Mật căng nét mặt, gật gật đầu: "… Có. Chỉ là bàn chải thường chứ không có bàn chải điện."

Tạ Dung Trác nhìn phòng tắm nhà cô, lịch sự hỏi: "Tôi có thể dùng không?"

Vẻ mặt anh rất bình thường, Thẩm Mật không thể nhận ra được là anh có nhớ chuyện tối qua không, hay là sợ cô ngại nên mới cố ý tránh né chủ đề này.

Nhưng cái thái độ xem việc đã ngủ với cô là chuyện chẳng có gì to tát của anh … thật sự thách thức người khác.

Sự bình tĩnh của Tạ Dung Trác đã thành công ảnh hưởng đến Thẩm Mật.

Anh là nạn nhân mà còn chẳng hề bận tâm đến, kẻ đầu sỏ như cô vội vàng nhận tội làm gì?

Cho bậc thang mà không xuống, có phải ngu đâu chứ!

Thẩm Mật không còn băn khoăn về chuyện này nữa: "Đương nhiên là được, anh cứ dùng tùy ý."

Tủ lạnh và điều hòa nhà cô đều do Tạ Dung Trác tặng, Thẩm Mật bỗng dưng vô cớ có cảm giác Tạ Dung Trác đã góp cổ phần vào nhà cô, trong lòng không hề bài xích anh tí nào.

Tạ Dung Trác đứng trước cửa, đôi chân dài thẳng tắp khiến cả phòng tắm trông như nhỏ hẳn lại một vòng, Thẩm Mật nhìn bóng lưng lạnh lùng của anh, trong đầu lập tức tràn ngập hình ảnh hai người hôn nhau đêm qua.

Người này trông thì lạnh lùng lịch thiệp, nhưng lúc điên lên lại có cảm giác ngang tàng khiến đối phương không thể chống đỡ nổi.

Chuyện tối hôm qua khiến Thẩm Mật nghi ngờ có phải mình mắc chứng Stockholm không nữa.

Bị cưỡng hôn mà còn phối hợp như vậy, cô biến thái à.

Đang nhìn say sưa, người đàn ông trước mặt đột nhiên quay người lại, Thẩm Mật sững sờ, quên cả dời mắt đi.

Tạ Dung Trác nhìn cô: "Nhìn lén tôi?"

"Không." Thẩm Mật không buồn chớp mắt: "Nhìn quang minh chính đại mà."

Đuôi mày Tạ Dung Trác khẽ nhếch lên: "Bàn chải đành răng để ở đâu?"

Thẩm Mật chỉ ra sau anh: "Ngăn tủ thứ hai từ dưới lên. Chỗ chật anh không tiện cúi người, để em lấy giúp anh."

Cửa phòng tắm khá hẹp, Thẩm Mật những tưởng Tạ Dung Trác sẽ lịch sự nhường đường, nào ngờ anh lại chẳng nhúc nhích, trán cô suýt nữa thì va vào cằm anh, khoảng cách đột ngột rút ngắn, mặt Thẩm Mật nóng bừng cả lên.

Trước đây cô cảm thấy mình mặt đã rất dày rồi, dù bị trêu ghẹo lung tung cũng không thấy xấu hổ, nhưng khi đối mặt với Tạ Dung Trác thì cứ trong trạng thái mặt đỏ bừng tim đập nhanh.

Có thể là di chứng yêu đương qua mạng.

"Còn chưa đi." Tạ Dung Trác c*́i đầu: "Muốn tôi ôm em à?"

Đây là thứ có thể muốn được sao???

Thẩm Mật nhìn chòng chọc vào vòm ngực rắn rỏi c*̉a Tạ Dung Trác, "Được đó nha." Cô nhanh chóng điều chỉnh lại nét mặt, vén tóc ra sau tai, ngoan ngoãn nói: "Chờ ôm một cái ạ."

Ánh mắt c*̉a Tạ Dung Trác di chuyển theo những động tác lòe loẹt c*̉a cô, mặt không cảm xúc nhìn cô.

Ghẹo ngược thành công, Thẩm Mật đắc ý vênh váo, nháy mắt mấy cái: "Sao nào? Sư phụ không dám—"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!