Trong nhà không bật đèn, ánh sáng lờ mờ từ bức tranh tường ở ban công đối diện bị người đàn ông trước mặt che khuất, trong bóng đêm, các giác quan được khuếch đại lên gấp bội.
Thẩm Mật kiễng mủi chân, lưng tựa vào cánh cửa, cằm bị Tạ Dung Trác ghìm chặt lấy, anh gặm cắn môi cô tùy ý cướp đoạt trong khoang miệng, càng hôn càng thêm gấp gáp.
Cô sắp sửa ngạt thở, đành phải dùng sức đẩy anh ra, giọng nói bật qua kẽ răng: "Tạ Dung Trác…"
Tạ Dung Trác ôm chặt eo cô, nhấc bổng cô lên và ghì chặt vào cánh tay, cơ bắp trên tay anh rắn chắc, sức lực kinh người, hôm nay Thẩm Mật đi giày bệt, chênh lệch về chiều cao khiến cô có cảm giác Tạ Dung Trác có thể nhấc bổng cô lên chỉ bằng một tay.
Tim đập nhanh dồn dập như đang đua nhau, xem tim ai đập nhanh hơn.
Giờ khắc này Tạ Dung Trác trở nên vô c*̀ng nguy hiểm, Thẩm Mật có hơi sợ hãi, hoảng loạn muốn chạy trốn.
Chẳng rõ có phải cảm nhận được sự kháng cự của cô hay không, cánh tay Tạ Dung Trác nới lỏng lực.
"Bập"—-
Đèn phòng khách được bật lên.
Thẩm Mật luống cuống ngẩng mặt lên, ánh mắt lấp lánh.
Tạ Dung Trác c*́i đầu, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt có phần tổn thương.
Thẩm Mật không rõ tại sao anh lại có cảm xúc ấy, hai tay vẫn còn đang đặt trên ngực anh, hít thở từng ngụm không khí trong lành: "Anh, anh say rồi."
Tạ Dung Trác bắt lấy tay cô.
Ngoài đôi mắt cuốn hút lòng ai kia, vẻ mặt anh vẫn bình tĩnh, hoàn toàn không thể đoán ra được là say hay tỉnh, nhưng bước đi của anh vừa nãy rõ ràng không ổn.
Mặc dù đang nghi ngờ anh say, song hai má Thẩm Mật vẫn không kìm được mà ửng đỏ: "Anh có biết anh đang làm gì không?… Anh có biết em là ai không?"
Tạ Dung Trác không nghe cô nói, chỉ nhìn gương mặt cô, khi cô nói chuyện hàng mi thỉnh thoảng rung động, ánh sáng bị cắt xén thành từng mảng, đậu trên chóp mũi hơi hếch, đôi môi đỏ mọng khẽ mở rồi lại đóng, anh nảy sinh ý nghĩ khác, muốn bóp cằm cô, rồi chặn nó lại.
Và quả thật anh đã làm thế.
Lại một lần bị sự ngang tàng nhấc bổng lên hôn, Thẩm Mật thôi không giãy dụa nữa, nhón chân đặng hùa theo chiều cao c*̉a Tạ Dung Trác, học cách đáp lại.
Cho đến khi cảm giác ngạt thở lần nữa ập đến, Tạ Dung Trác mới lưu luyến buông cô ra.
"Tôi sẽ không cho kẻ khác cướp em đi."
Thiếu oxy khiến cho đôi mắt xinh đẹp của Thẩm Mật như bị phủ một lớp sương mờ, cô ngẩng mặt lên, ngơ ngác nhìn Tạ Dung Trác: "Sao cơ?"
Bàn tay Tạ Dung Trác nhẹ nhàng áp lên má cô, đầu ngón tay ấn vào khóe mắt hơi ửng đỏ của cô, khàn giọng nói: "Thẩm Mật, em nói cho tôi biết đi, ngày hôm đó có phải là tôi không nên bao đồng xen vào chuyện người khác không."
Nếu không phải vì mối tình kết thúc quá đột ngột, có lẽ cô đã có thể nhìn rõ bộ mặt thật của gã đàn ông đó.
c*̃ng sẽ không có cơ hội để lưu luyến.
Thẩm Mật bỗng giương mắt, biểu cảm ngập tràn sự khó tin.
Buổi chiều hôm mà cô bị mẹ Kha sỉ nhục Thẩm Mật đã phải hứng chịu vô số lời chỉ trích, gương mặt c*̉a những người từng rất đáng yêu bỗng chốc lộ ra vẻ hung tợn, nói cô là kẻ thứ ba phá hoại gia đình người khác, c*̃ng có người còn bảo cô quyến rũ chồng người ta bị vợ phát hiện nên cố ý dùng tiền tát vào mặt cô… Bọn họ chẳng phân biệt trắng đen, quay video chụp ảnh cô đăng lên mạng, xung quanh những lời mắng nhiếc kiểu nào c*̃ng có, cô cắn răng kìm nước mắt chạy ra khỏi trường, suýt chút nữa đã bị một chiếc xe hơi lao vút qua đâm phải.
Tiền rải đầy đất, tài xế xuống xe giúp cô nhặt lên, hỏi cô muốn đi đâu có thể đưa đi, cô chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi đây, dẫu cho chiếc xe này đi đến địa ngục đi nữa, c*̃ng tốt hơn những con quỷ ở nhân gian này.
Cô ngồi ở ghế phụ lái, cảm giác phía sau còn có người, nhưng lúc này cô quá đỗi nhếch nhác, không còn tâm trạng để quan tâm đến người khác.
Hóa ra người ngồi trên chiếc xe đó là Tạ Dung Trác.
Anh đưa cô đi, sắp xếp cho cô ở trong một căn hộ, cô trú ẩn trong khoảng vùng thuần khiết xa lạ ấy, cắt đứt mọi sự liên lạc với thế giới bên ngoài để điều chỉnh lại tâm trạng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!