Chị nhân viên lễ tân nghe thấy tên c*̉a Thẩm Mật, hai mắt sáng rực lên, còn chưa mở miệng thì người đàn ông trung niên bên cạnh đã vui vẻ nói: "Ối chào, cuối cùng Thẩm Mật cô cũng đến rồi! Bên này này, chỉ cần ký vào thủ tục thay đổi chút nữa là xong rồi."
Trông ông ta còn gấp hơn cả cô.
"Cảm ơn." Thẩm Mật liếc nhìn thẻ công tác của người đàn ông, khá là bất ngờ khi Tổng giám đốc nhân sự lại đích thân giúp cô làm thủ tục: "Làm phiền Tổng giám đốc Cao rồi."
"Cứ gọi tôi là lão Cao thôi, cô là thư ký được sếp Tạ đặc biệt mời về, sau này mong được chăm sóc nhiều hơn."
Lão Cao nghiễm nhiên ra vẻ chuẩn bị ôm đùi, rõ ràng là đã đánh giá quá cao cô rồi, nụ cười c*̉a Thẩm Mật hơi gượng gạo: "Mong được chăm sóc ạ."
Xong xuôi thủ tục, Lão Cao ân cần nói: "Cô vừa mới từ Bắc Kinh đến đây, chắc chưa tìm được nhà đúng không? Nhân viên Văn phòng Tổng giám đốc có phúc lợi, có thể cung cấp chỗ ở. Tuy nhiên căn hộ có hơi nhỏ, nếu cô không chê, tôi có thể giúp cô sắp xếp một căn."
Theo Tạ Dung Trác hóa ra lại được bao ăn bao ở!
Thẩm Mật: "Vậy thì làm phiền anh giúp tôi sắp xếp một căn."
"Được." Lão Cao tỏ ra thân thiết; "Cô có muốn nghỉ ngơi trước hai ngày không, làm quen trước hoàn cảnh sống bên này."
Thẩm Mật nói: "Không cần, ngày mai có thể đi làm liền." Nghỉ ngơi là bị trừ lương đó.
Lão Cao khen ngợi: "Có thể chịu khổ, quả nhiên là người mà sếp Tạ vừa ý."
Thẩm Mật lễ phép cười một cái.
Đúng vậy, là người bị sếp Tạ vừa ý chọn để hành hạ đến chết.Lão Cao cử một cô gái trẻ đưa Thẩm Mật đi chọn nhà. Cô gái tên Ninh Hân Lôi là người địa phương, Thẩm Mật tưởng cô ấy là thư ký của Tạ Dung Trác, nhưng cô gái lại nói: "Sếp Tạ chỉ có mình cô là nữ thư ký thôi, bởi vì…"
Ninh Hân Lôi nở nụ cười, nhưng không dám nói tiếp.
"Thẩm Mật, cô thích ở tầng cao hay tầng thấp?" Cô ấy chuyển chủ đề.
Thẩm Mật nói: "Tầng cao đi."
Không nói cô cũng có thể đoán được, Tạ Dung Trác không phải là người dễ chiều, chắc chắn rất giỏi hành hạ người khác, cô thư ký trước chắc đã bị anh ta làm cho tức điên mà bỏ đi rồi.
Ninh Hân Lôi nói: "Vậy tôi đưa cô đi xem những căn ở tầng cao còn lại, tầng 15 và tầng 17 được chứ?"
"Được, cảm ơn cô."
Cuối c*̀ng Thẩm Mật chọn căn 1502.
Chỗ cao không thắng được cái lạnh, tầm trung là vừa đủ rồi.
Mấy tòa nhà này là khu nhà phúc lợi do Ngân hàng Duệ Hưng tự xây cho nhân viên, gần khu nhà có siêu thị, cách ga tàu điện ngầm cũng không xa, căn hộ này thuộc loại hộ nhà có diện tích nhỏ, tuy diện tích không quá rộng rãi nhưng đầy đủ tiện nghi, ban công cũng đón ánh sáng tốt, tuy rằng khi nhìn ra ngoài, trước mắt lại là bức tường của tòa nhà bên cạnh…
Nhưng so với căn phòng nhỏ không có cửa sổ c*̉a Thẩm Mật ở Bắc Kinh, căn hộ thuộc về riêng cô này quả thật chính là thiên đường trong mơ.
Thẩm Mật đã ký hợp đồng ba năm với công ty, nếu không nghỉ việc thì trong ba năm tới cô sẽ sống ở đây. Cô mua một ít đồ dùng hàng ngày, dành cả buổi chiều tỉ mỉ trang trí tổ ấm nhỏ của mình.
Dán giấy dán tường sạch sẽ, khăn trải bàn đã được thay mới, đồ dùng trên giường ngủ thì mua loại bình dân đang được giảm giá, tuy rẻ nhưng được cái rất thoải mái. Bình nóng lạnh và vòi hoa sen trong phòng tắm đều dùng được, máy giặt và nhà bếp cũng không dỡ đi. Thẩm Mật thử một chút, tốt quá, đều dùng được cả.
Lau sạch mọi ngóc ngách của ban công, đặt những chậu hoa mới mua lên, lại lau chùi bếp và phòng tắm một lần nữa.
Vài giờ sau, căn phòng rực rỡ hẳn lên.
Thẩm Mật mở máy tính lên, ghi lại toàn bộ chi tiêu của ngày hôm nay vào sổ sách, tiện tay sửa luôn cái router bị vứt sang một bên, rồi kết nối wifi.
Có giường có mạng, cuộc đời có hy vọng.
Thẩm Mật mở vali ra, treo quần áo vào tủ quần áo đơn giản vừa lắp xong buổi chiều, cầm khăn tắm đi tắm rửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!