Chương 29: Tạ Dung Trác cúi đầu hôn cô

Ánh mắt của Tạ Dung Trác quá đỗi thâm tình, thâm tình đến nỗi như thể đã thích cô tự rất lâu rồi.

Tình cảm ấy nặng nề, sâu sắc, bị đè nén và kiềm chế.

Điều này khiến cho Thẩm Mật người chỉ vừa gặp anh chưa đầy nửa năm không dám tự cho đó là mình.

Thẩm Mật nghi ngờ, Tạ Dung Trác đang quyến rũ cô.

Hoặc cũng có thể là trời sinh đôi mắt anh đã sâu thẳm, nhìn ai cũng dễ khiến người ta suy nghĩ lung tung.

Nhưng Thẩm Mật có một loại ảo giác, ánh mắt Tạ Dung Trác nhìn cô hôm nay đặc biệt chuyên chú.

Cô không trả lời câu hỏi của anh, đến nhà hàng, hoảng loạn trốn vào nhà vệ sinh.

Mang tâm trạng phập phồng lập tức miêu tả lại toàn bộ quá trình cho Trương Chỉ Thanh: Cậu nói xem, ý c*̉a anh ấy như vậy nghĩa là không có người trong lòng đúng không?

Trương Chỉ Thanh: Ặc, dù là có thật… thì chắc hẳn c*̃ng đã buông bỏ rồi!

Thẩm Mật: Cái gì mà dù là có thật??

Trương Chỉ Thanh: Tớ nói bừa thôi, cố lên chị em mình hãy hạ gục chú ấy!

Thẩm Mật cứ có cảm giác lời Trương Chỉ Thanh nói có ẩn ý.

Quay lại chỗ ngồi, đồ ăn đã được bày ra đầy đủ, Thẩm Mật đặt túi xuống, ngước mắt lén nhìn, ánh mắt của Tạ Dung Trác vừa vặn lướt qua, "Em mà không ra, đồ ăn c*̃ng nguội lạnh hết rồi."

Thẩm Mật cứ có cảm giác ý c*̉a anh là lòng nguội lạnh thì đúng hơn.

Cô "a" một tiếng: "Ngại quá, để anh phải chờ lâu như vậy."

"Hôm nay không chụp ảnh sao?" c*̃ng may Tạ Dung Trác không tiếp tục chủ đề này: "Không phải trước kia em rất thích chụp ảnh à."

"Ò." Thẩm Mật cầm điện thoại lên, chụp đại một tấm hình bàn ăn rồi đăng lên Wechat: "Xong rồi."

Trên bàn bày biện những món ăn hấp dẫn như tôm viên sốt vải đỏ au, trứng hấp gạch cua trông mềm mịn, cá hấp thịt óng ánh, nhìn rất đưa mồm, đều là những món Thẩm Mật ưa thích.

Tạ Dung Trác gắp mắt cá lên đặt vào bát Thẩm Mật, nói: "Hồi nhỏ mỗi lần ăn cá, mẹ tôi đều sẽ gắp mắt cá cho tôi, nói tốt cho mắt, nhưng tôi vẫn bị cận."

Thẩm Mật mỉm cười nhìn anh: "Nhưng mắt anh lại xinh đẹp lắm."

Tạ Dung Trác nhìn sang: "Dùng từ xinh đẹp để miêu tả về tôi, có hợp không?"

"Em thấy hợp mà…" Mượn chuyện bàn về ngũ quan của anh, Thẩm Mật quang minh chính đại thưởng thức vẻ đẹp của Tạ Dung Trác, không ngớt lời khen ngợi: "Nếu ở thời cổ đại, anh nhất định là một vị tiên nhân thanh tao thoát tục."

Tạ Dung Trác hỏi: "Vậy ở hiện đại?"

Thẩm Mật nhìn gương mặt anh, thốt lên: "Người đẹp lạnh lùng."

Tạ Dung Trác: "Em thấy tôi lạnh lùng?"

Có phải là anh đã hiểu lầm về khí chất của mình không thế?

Thẩm Mật đưa mắt cá vào miệng, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt nghi hoặc của Tạ Dung Trác, gật đầu: "Khá lạnh lùng."

Khóe môi Tạ Dung Trác cong cong: "Vậy à?"

Anh thuộc kiểu người có ngũ quan trong trẻo lạnh lùng, dường như sinh ra đã hợp với vẻ mặt vô cảm, nụ cười không có tình cảm cứ như giấu dao, Thẩm Mật quay mặt đi: "Anh đừng cười nữa, trông đáng sợ lắm."

Tạ Dung Trác: "…"Trong suốt bữa ăn, vòng bạn bè của Thẩm Mật đã có hơn một trăm bình luận, nhìn thấy rất nhiều người hỏi có phải là bạn trai không, cô mới chú ý đến Tạ Dung Trác đã lọt vào nửa người vào trong bức ảnh vừa chụp vội.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!