Thấy Thẩm Mật không nói lời nào, Tạ Dung Trác ghé lại gần hơn, anh ngồi ngay bên cạnh, hơi thở nóng bỏng thiêu đốt gương mặt Thẩm Mật.
"Hỏi em đó." Ánh mắt anh lướt qua, nhìn chăm chú quan sát thật kỹ hai gò má tinh tế c*̉a cô, biểu cảm vẫn bình tĩnh như thường lệ: "Đồ đệ cưng."
Chung quanh lập tức bị hơi thở của anh bao trùm, nhiệt độ tăng cao, không khí cũng trở nên loãng hơn, Thẩm Mật cố gắng duy trì vẻ mặt: "Em nên, nói gì đây? Sư phụ cưng."
Thấy gương mặt cô đỏ bừng cố gắng tỏ ra bình tĩnh, Tạ Dung Trác từ tốn đứng thẳng dậy, hơi kéo giãn một chút khoảng cách, ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt cô: "Nói đi, tên đàn ông theo đuổi em, như thế nào?"
Chủ đề lại bị anh kéo về rồi.
Làm gì có người đàn ông nào theo đuổi cô, đều là cô bịa ra hết!
Thẩm Mật muốn gọi điện hỏi quân sư, nhưng tiếc là Tạ Dung Trác không cho cô cơ hội đó, anh chậm rãi nói: "Tên đó cao hơn tôi, đẹp hơn tôi, hôn giỏi hơn tôi?"
"…"
Khen mỗi một câu anh hôn giỏi, sao anh lại tỏ vẻ khoe khoang đến mức này thế.
Trong sự im lặng chột dạ của Thẩm Mật, Tạ Dung Trác cười khẩy: "Ngay cả tôi còn không bằng, dựa vào cái gì mà theo đuổi được em?"
Thẩm Mật: "…"
Giọng điệu này c*̉a anh, hoàn toàn hệt cái vẻ ba chọn con rể, nhìn thế nào cũng thấy không ưng.
Anh là sư phụ chứ không phải ba cô đâu, không phải Tạ Dung Trác thật sự xem cô như con gái mà nuôi dưỡng đó chứ? Cái sở thích quái lạ gì vậy!
"Thẩm Mật, tôi rất tò mò." Tạ Dung Trác trầm giọng nói: "Những kẻ đã theo đuổi em trước kia đều không một ai ngoại lệ, tất cả đều bị em cho vào danh sách đen, nhưng lần này tại sao em lại nói với tôi, thích rồi à?"
Sau vụ lùm xùm với mẹ Kha Triển, trong lòng Thẩm Mật luôn có gánh nặng tâm lý.
Cô kháng cự tất thảy sự tỏ tình c*̉a những người khác giới, cảm giác ranh giới cực mạnh.
Trong trường đại học có rất nhiều người theo đuổi cô, nhưng trong danh bạ của cô, không có lấy một số liên lạc của bất kỳ người theo đuổi nào.
Nào ngờ ngay cả chuyện này mà Tạ Dung Trác c*̃ng biết.
Cánh tay anh khoát lên phần tựa lưng cạnh vai cô, dáng anh cao, vai cũng cao hơn cô, thân hình rắn rỏi như bao trùm lấy cô, ở bên cạnh Tạ Dung Trác luôn khiến Thẩm Mật có cảm giác mình nhỏ bé hẳn đi, nhưng rõ ràng cô đâu có thấp.
Cô kiểm soát hơi thở, tâm tư hoảng loạn đến mức không biết nên nhìn đi đâu mới phải.
Đúng lúc có người gõ cửa, Thẩm Mật nhân cơ hội đứng lên thoát khỏi sự kiềm cặp c*̉a Tạ Dung Trác: "Em, ra ngoài đây."
Nói rồi vội vã rời khỏi văn phòng.
Lướt qua Thẩm Mật, Trương Văn Chử không chớp mắt, thấy mặt cô đỏ bừng, tóc cũng hơi rối, trợn tròn mắt như thể phát hiện ra bí mật động trời nào đó.
… Hình như anh ta đến không đúng lúc thì phải?
Tạ Dung Trác thu lại biểu cảm, duỗi tay nhặt một sợi tóc dài rơi trên ghế sô pha, cánh tay còn lại vẫn vắt trên lưng ghế nơi Thẩm Mật vừa ngồi, lười nhác tựa vào ghế, nhàn nhạt hỏi: "Tình hình công ty đó thế nào?"
Trương Văn Chử báo cáo: "Mảnh đất mà cô Triệu dùng để thế chấp đúng là có tranh chấp, nhưng nguồn vốn lưu động hiện tại không ảnh hưởng đến hoạt động bình thường của công ty họ, vấn đề chủ yếu mà công ty cô ấy đang đối mặt là bị đối thủ cạnh tranh cố ý chèn ép. Chuyên gia phân tích, quản lý cấp cao, đều là những tinh anh trong ngành được các công ty ở Mỹ chiêu mộ về. Dự án mà thư ký Thẩm đầu tư, tôi đã hoàn tất điều tra lý lịch, cũng đã tìm cớ xem qua báo cáo của cô ấy.
Thư ký Thẩm rất chuyên nghiệp, không có bất cứ vấn đề gì, ngài có thể yên tâm."
"Đừng để cho em ấy biết." Tạ Dung Trác vuốt sợi tóc dài ấy, "Nếu phát hiện ra vấn đề có thể ám chỉ cho em ấy, em ấy rất thông minh, sẽ biết cần phải làm gì. Còn việc phải làm thế nào thì cứ để em ấy tùy ý, cậu không cần can thiệp."
Trương Văn Chử: "Vâng ạ."
"Mấy ngày nay vất vả cho cậu rồi." Tạ Dung Trác đi đến trước bàn làm việc, lấy một tấm thẻ từ ngăn kéo: "Chiếc xe lần trước cậu ưng mắt, sắp xếp thời gian đi lấy đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!