Chương 27: “Anh hôn cũng giỏi đấy.”

Nghe thấy tiếng điện thoại reo, Thẩm Mật vô thức chuẩn bị nhấc máy, nhìn thấy số hiển thị trên màn hình, cô sững lại.

Cả đám lặng đi, ánh mắt tò mò lướt qua lướt lại giữa sự chần chờ c*̉a Tạ Dung Trác và Thẩm Mật.

Ngay khoảnh khắc Thẩm Mật không biết nên làm gì ngẩng đầu nhìn sang, Tạ Dung Trác đã tắt máy.

"Gọi nhầm."

Nói rồi, anh hơi c*́i người, nhấc ly rượu trước mặt lên ngửa đầu uống cạn.

Lời nói của anh lại càng khiến người ta phải suy nghĩ.

Kiểu điện thoại thế này mà c*̃ng có thể nhầm số được sao? Nếu ai khác nói những lời này thì ắt hẳn mọi người còn tin được, nhưng Tạ Dung Trác lại là tuýp người cực kỳ cẩn thận, tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện gọi nhầm số điện thoại của người yêu cũ.

Không khí trong phòng im lặng theo thời gian dần trôi, càng lúc càng trở nên mập mờ.

Đến khi có người khụt khịt cười thành tiếng đánh tan sự tĩnh lặng: "Nhìn cái gì đó quý vị?"

Trương Chỉ Thanh ôm lấy cánh tay Thẩm Mật: "Chẳng lẽ, Mật Mật có thể lén lút sau lưng tôi, yêu đương với chú út của tôi được sao? Không có chuyện đó đâu, gọi nhầm thôi!"

Thẩm Mật đột nhiên cũng không phân biệt được Tạ Dung Trác có phải gọi nhầm thật không nữa.

Nhưng tại sao anh đã lựa chọn gọi điện thoại rồi lại đổi sang uống rượu.

Có cô gái tò mò: "Nếu nhầm số, vậy chú út Tạ gọi lại đi ạ."

Trương Chỉ Thanh nhìn Thẩm Mật, thấy sắc mặt cô không tốt, liếc mắt ra hiệu cho cô gái vừa nói, cười hì hì: "Nào nào, đến ai rồi? Tiếp tục tiếp tục."

Trong lòng thì nghĩ, nếu Tạ Dung Trác thực sự có ánh trăng sáng, để Thẩm Mật biết được thì còn gì nữa đâu.

Ánh trăng sáng dù có c*̃ng phải thành không có!

Từ cuộc điện thoại vừa rồi, Thẩm Mật liền trở nên lơ đãng, khi phi tiêu đến tay cô mà cô hãy còn thất thần.

"Mật Mật, đến phiên cậu đó."

"… Được."

Thẩm Mật nhìn chằm chằm chiếc bàn quay đang quay nhanh, trong lòng cầu nguyện lần này đừng chọn trúng câu hỏi kỳ lạ nào nữa.

Phiêu tiêu rơi tay phóng đi, lần này Thẩm Mật lại đâm trúng là: hôn môi với người bên tay phải c*̉a bạn.

Bên phải cô, chính là Tạ Dung Trác.

"…"

Vì sự cố nhỏ vừa rồi, mọi người đặc biệt phấn khích, nóng lòng muốn xem trò vui: "Đại mỹ nhân Thẩm, lần này mà uống rượu nữa thì chán lắm đó nha!"

Trương Chỉ Thanh nghiêm túc nói dối: "Phải, không đúng quy tắc, uống rượu một lần là phải làm nhiệm vụ một lần, vừa rồi cậu đã chọn uống rượu rồi đó."

"Không thể uống nữa sao?"

Đây là lần đầu Thẩm Mật chơi, không hiểu quy tắc c*̉a trò chơi này, cũng không muốn làm mọi người mất hứng, đành bất chấp khó khăn nhìn về phía Tạ Dung Trác, dùng ánh mắt hỏi dò ý anh.

Cô không sao cả.

Anh đẹp như vậy, hôn rồi thì không chắc ai chiếm c*̉a hời ai đâu.

Tạ Dung Trác quay đầu sang, biết rõ nhưng vẫn cố hỏi: "Em nhìn tôi làm gì."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!