Chương 26: “Khó chịu thì cứ khóc đi, tỏ ra mạnh mẽ làm gì.”

Anh vẫn nhớ.

Tạ Dung Trác vẫn nhớ cô từng nói bên ngoài rất tối.

"Xuống dưới?" Âm thanh c*̉a Tạ Dung Trác vang lên ở đầu bên kia: "Hay để tôi lên?"

Thẩm Mật loạn nhịp: "Anh, anh đang ở dưới lầu ư?"

Tạ Dung Trác: "Không thì ai bật đèn lên cho em?"

Thẩm Mật vô thức ngẩng đầu nhìn l*n đ*nh tòa nhà đối diện, dường như Tạ Dung Trác đang cười khẽ: "Nhìn xuống đi."

Cô vội vàng nhón chân nhoài người ra ngoài, qua lớp lưới bảo vệ, vừa thoáng qua đã trông thấy bóng dáng quen thuộc đang đứng dưới lầu.

Thẩm Mật lập tức quay người lao xuống dưới.

Cô chạy đến mức mồ hôi đầm đìa, nhưng khi còn cách Tạ Dung Trác vài mét liền dừng lại, nắm chặt tay áo, đổi sang bước thật chậm rãi về phía anh.

Tạ Dung Trác đứng bên cạnh bức tranh tường, ánh đèn ấm áp mạ lên gương mặt tuấn tú c*̉a anh đến rõ ràng.

Anh c*̣p mắt, khi nhìn thấy cô, ánh mắt bỗng hóa dịu dàng, đôi con ngươi đen láy lấp lánh ánh sáng vụn vặt.

Thẩm Mật ngẩng đầu, khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, một cảm xúc chưa từng có ập đến.

Thẩm Mật đoán được đó là cảm xúc gì.

Cô trở nên lo sợ hoảng hốt, thậm chí còn chẳng dám miệt mài theo đuổi.

Có chăng là vì ghét cô đi quá chậm.

Tạ Dung Trác nhíu mày, giây sau liền đi thẳng đến trước mặt cô.

Anh c*́i đầu nhìn chăm chăm vào đôi mắt ửng đỏ c*̉a cô: "Khóc cái gì, cãi nhau thua?"

Thẩm Mật hít hít mũi, ra vẻ kiên cường nở nụ cười: "Sao thế được… mắt em đỏ lắm sao?"

Dưới chân loạng choạng, cô bị Tạ Dung Trác kéo vào lòng, bên tai vang lên giọng nói trầm thấp của anh.

"Khó chịu thì cứ khóc đi, tỏ ra mạnh mẽ làm gì."

Lời anh nói như chạm vào công tắc cảm xúc của cô, khiến vành mắt của Thẩm Mật nóng lên, nước mắt ào ạt trào ra như vỡ đê.

Nhưng cô lại không muốn xuất hiện trước mặt anh với bộ dạng như thế này.

Cô không yếu ớt như vậy.

Nhưng không biết tại sao, vừa nghe thấy giọng Tạ Dung Trác là cô đã không kìm được sự tủi thân.

Lưng chợt ấm lên, Tạ Dung Trác phủ chiếc áo gió của anh lên đầu cô, giọng nói c*̉a anh vang trên đỉnh đầu: "Tôi không thấy gì đâu, khóc đi."

Áo rất lớn, vẫn còn lưu lại nhiệt độ cơ thể từ người Tạ Dung Trác, Thẩm Mật ẩn mình trong thế giới nhỏ bé tách biệt này, mặc kệ cảm xúc đánh bại, khóc nức nở.

Không biết qua bao lâu.

Sau một hồi khóc lớn, những nỗi buồn tích tụ trong lòng bao năm nay đều được giải tỏa, cả người c*̃ng trở nên nhẹ nhõm hơn.

Hóa ra có người che chắn thay mình, được khóc một trận thật sảng khoái lại dễ chịu đến vậy.

"Lần sau em tuyệt đối sẽ không thua nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!