Chương 25: Ngoan, đừng sợ

Sáng hôm sau Thẩm Mật đến nhà Tạ Dung Trác lấy chìa khóa xe, lái xe của anh đến sân bay sớm hơn nửa tiếng.

Màn hình lớn ở sảnh đón khách hiển thị chuyến bay của Tạ Dung Trác đã hạ cánh, Thẩm Mật cúi đầu kiểm tra lại quần áo giày dép và túi xách trên người mình, xoay người nhìn kính phản chiếu chỉnh lại tóc mái, bấy giờ mới đứng ở cửa ra chờ đợi.

Không cần phải cố gắng tìm kiếm, chỉ nhìn thoáng qua thôi Thẩm Mật đã tìm thấy bóng dáng của Tạ Dung Trác trong đám đông.

Anh mặc một chiếc áo khoác gió công sở tối màu, dáng người cao gầy thẳng tắp, khí chất cao quý đó hoàn toàn tách biệt với tất cả mọi người trong sân bay, lại thêm bên cạnh anh còn có một nhóm vệ sĩ và trợ lý, khiến hành khách đi ngang qua không khỏi liếc nhìn thêm vài lần, kinh ngạc đoán xem đây lại là ngôi sao nổi tiếng nào.

Thẩm Mật cũng là một trong số những người đó, ánh mắt vô thức dừng lại trên người Tạ Dung Trác.

Như thể có cảm ứng, Tạ Dung Trác đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua đám đông chi chít người, lập tức chạm vào ánh nhìn c*̉a Thẩm Mật.

Thẩm Mật cười tủm tỉm đứng tại chỗ, chờ anh đến, duỗi tay đón lấy hành lý c*̉a anh, ân cần hỏi han: "Sư phụ có mệt không ạ? Em đặt bữa, mình đến nhà hàng ăn hay mang về nhà anh ạ?"

Tạ Dung Trác nhìn cô lom lom vài giây.

"Thẩm Mật, em bình thường tí đi."

"…"

Thẩm Mật dùng ngữ điệu bình thường hỏi lại lần nữa.

Tạ Dung Trác: "Em đã ăn chưa?"

Thẩm Mật: "Chưa."

Tạ Dung Trác: "Ra ngoài ăn."

Thẩm Mật: "Vâng."

Tạ Dung Trác: "Ăn món Tây."

Thẩm Mật: "Được."

Tạ Dung Trác c*́i đầu, nhìn cô gái đang tích chữ như vàng: "Bảo em bình thường chút, không bảo em chỉ nói một chữ."

Thẩm Mật: "Được ạ."

Hai chữ.

Tạ Dung Trác: "…"

"Mấy ngày nay bận cái gì?" Anh lại hỏi.

Thẩm Mật: "Không bận."

Vẫn là hai chữ.

Tạ Dung Trác nhướng mày: "Em vẫn không chịu bình thường đúng không."

Thẩm Mật chuyển đổi phong cách liền mạch: "Dọn phòng cho ngài, thay ga trải giường, vỏ chăn, ngay cả rèm cửa đều đã thay cho ngài rồi."

Tạ Dung Trác: "Em đang tranh lương c*̉a người giúp việc à?"

Thẩm Mật nói: "Dì lấy năm trăm, em nhận hai trăm rưỡi thôi!"

Tạ Dung Trác nhìn cô: "Thiếu tiền."

Có ngày nào mà cô không thiếu đâu: "c*̃ng tạm, tích tiểu thành đại mà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!