Thẩm Mật lập tức nhận ra, Tạ Dung Trác đã biết cả rồi.
"Em do dự c*̃ng khá lâu đó," Tạ Dung Trác nói: "Xem như còn có chút lương tâm."
Thật ra cô c*̃ng chẳng do dự là mấy đâu.
Mấy ngày nay không tìm anh, chẳng là vì đang đợi tài liệu của Vương Bạc. Đương nhiên, không thể nói cho Tạ Dung Trác nghe lý do này.
Thẩm Mật chớp chớp mắt, được hời khoe mẽ: "Vì con là đồ đệ cưng c*̉a người đó sư phụ."
Tạ Dung Trác nói: "Thẩm Mật, em không hợp làm nũng đâu."
"…"
Thẩm Mật không giả vờ nổi nữa, quay đầu sang một bên, giọng nói trở lại bình thường: "Ai làm nũng chứ."
Dù cách một màn hình, nhưng Thẩm Mật có thể cảm nhận được Tạ Dung Trác đang nhìn cô chằm chằm, sau khi cô lẩm bẩm xong, anh không hề chớp mắt.
Ngay khi Thẩm Mật nghĩ rằng mạng bị lag đang chuẩn bị cúp máy, cô lại nghe thấy Tạ Dung Trác đổi lời: "Hợp lắm."
Có ý gì đây??
Không nhưng, cô làm nũng lúc nào!
Sao Tạ Dung Trác cứ nhìn cô chằm chằm vậy…
Thẩm Mật dời mắt đi, cúi đầu vuốt hết mái tóc dài rủ xuống vai ra sau lưng, ngón chân trong chăn vô thức co quắp lại.
"Thứ tư tuần sau tôi sẽ về." Tạ Dung Trác phá tan sự im lặng, "Trong khoảng thời gian này em hãy tiếp xúc với Triệu Bách Lạp nhiều chút."
Thẩm Mật ngẩng đàu: "Ý c*̉a anh là muốn em tìm hiểu thêm về cô ấy? Nhưng mà, không phải cô ấy là cháu họ của anh sao?"
"Thẩm Mật, trong kinh doanh, đừng thông qua bất kỳ ai để tìm hiểu đối tác của mình." Tạ Dung Trác nói, "Dù người đó có là tôi đi nữa."
Thẩm Mật suy nghĩ vài giây, hiểu được ý c*̉a Tạ Dung Trác là gì.
Dù Triệu Bách Lạp là cháu gái họ của anh, còn là vị hôn thê của bạn thân anh, nhưng Tạ Dung Trác lại không hiểu rõ năng lực và tính cách của cô ấy. Hợp tác và kết bạn là hai chuyện khác nhau, dự án có tốt đến mấy cũng cần đối tác xuất sắc, một khi đã dây vào đối tác vô trách nhiệm, muốn rút lui thì c*̃ng muộn rồi.
"Em rất thông minh, hẳn là biết ý c*̉a tôi." Tạ Dung Trác lại nói, "Mấy ngày nay suy nghĩ cho thật kỹ. Nếu đã xác định làm, tôi sẽ cho em tiền."
"Anh—" Thẩm Mật nhìn người đàn ông trên màn hình, biểu cảm đầy vẻ không sao tin được, cảm giác tội lỗi trong lòng lập tức đạt đến đỉnh điểm.
Dự án trị giá mấy chục triệu, Tạ Dung Trác lại dễ dàng đồng ý đưa tiền cho cô, còn giao quyền chủ động vào tay cô. Ấy thế mà vài tiếng trước cô chỉ nghĩ đến lợi ích của bản thân, trong đầu chỉ toàn là làm sao để thuyết phục anh.
Gương mặt Thẩm Mật vì áy náy mà ửng đỏ: "Em không có ý định gài anh đâu…"
"Không cần em gài." Tạ Dung Trác thả lỏng người tựa vào sô pha, giọng điệu có chút lười biếng: "Tôi c*̃ng sẽ tự nhảy vào thôi."
Thẩm Mật: "Sư phụ ơi…"
Tạ Dung Trác c*̣p mắt nhìn vào màn hình: "Sao nào? Đồ đệ cưng sói mắt trắng c*̉a tôi bộc phát lương tâm à?"
Thẩm Mật lắc đầu: "Không phải." Cô nhìn chăm chăm vào màn hình: "Chỉ là em đột nhiên nhận ra, anh rất ăn ảnh, với cái góc chết này mà cũng không có nọng dưới cằm. Đẹp trai chết đi được."
Tạ Dung Trác: "…"
Hai giây sau, video bị ngắt.
Thẩm Mật: ???
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!