Ngày hôm sau, Tạ Dung Trác vừa mở cửa phòng ngủ đã nhìn thấy Thẩm Mật đứng bên ngoài.
Cô vận chiếc áo sơ mi nhạt màu, váy đuôi cá tôn lên đường cong trưởng thành, tóc đuôi ngựa buộc cao gọn gàng, phần đuôi tóc hơi xoăn hiện lên vẻ nghịch ngợm, nụ cười rạng rỡ, trông vừa thanh lịch lại vừa dịu dàng.
"Chào sếp buổi sáng." Ngay cả âm thanh c*̃ng trở nên ngọt ngào.
Tạ Dung Trác c*́i đầu, nheo mắt lại quan sát biểu cảm c*̉a cô, trên mặt như đang viết "xin mời bắt đầu màn trình diễn của em".
Một tay Thẩm Mật xách hộp bánh ngọt, nụ cười trông còn ngọt hơn cả kẹo: "Ngài ăn bánh mochi tuyết lạnh không ạ? Vị anh đào đó."
Thực ra Tạ Dung Trác không thích ăn anh đào.
Anh chọn vị anh đào, là vì biết Thẩm Mật thích ăn việt quất.
"Không ăn."
Thẩm Mật vẫn duy trì nụ cười, nghiêng đầu, giơ tay kia lên: "Ăn hủ tiếu xào không ạ?"
Tạ Dung Trác liếc nhìn phần hủ tiếu xào trên tay cô.
"Em làm? Không ăn."
Ý là không ăn đồ do cô nấu đó.
"Không phải do em nấu đâu, mua sẵn, không có liên quan tẹo nào đến em cả."
Thẩm Mật đặt túi lên bàn ăn, xắn tay áo đi rửa tay, khi Tạ Dung Trác sắp chạm vào cốc nước thì cô đã nhanh tay cầm lên trước một bước, giúp anh rót đầy nước nóng, khóe môi nhếch lên: "Anh cẩn thận kẻo nóng."
Tạ Dung Trác bưng cốc nước ngồi vào bàn ăn: "Mua chỗ nào đấy?"
"Tiệm ăn hôm trước anh đưa em đi."
Tiệm ăn đó không mở cửa vào buổi sáng, Thẩm Mật đã tìm mọi cách để lần mò được đến tận nhà đầu bếp ngay trong đêm, xách nguyên liệu đến, kéo người ta dậy khỏi giường để giúp cô xào hủ tiếu.
Tạ Dung Trác khẽ cười: "c*̃ng được việc đấy."
Thẩm Mật khiêm tốn: "Thường thôi thường thôi."
Đây đều là những thao tác cơ bản của một thư ký, trước đây khi làm việc dưới trướng Vương Bạc, Thẩm Mật còn trải qua những chuyện kỳ cục hơn nhiều.
Cô mở hộp thức ăn, dùng hai tay đưa đũa cho Tạ Dung Trác.
"Ít dầu, không hành lá, thịt là thịt thăn loại ngon nhất, đúng khẩu vị của anh."
Tạ Dung Trác duỗi tay nhận đũa, gấp một miếng thịt thăn non đưa vào miệng.
Thấy anh ăn, Thẩm Mật lập tức đưa khăn giấy sang, Tạ Dung Trác dùng khăn giấy dặm dặm ngay khóe miệng, nhếch mắt nhìn cô: "Thẩm Mật, em là do tôi giành được từ tay Vương Bạc. Với năng lực c*̉a em, đến bất kỳ công ty nào c*̃ng có thể giữ được năm bảo hiểm một quỹ nhà ở như em có hiện tại."
Thẩm Mật c*̃ng không mấy ngạc nhiên khi anh biết nhu cầu của mình, Tạ Dung Trác hiểu rất rõ tình trạng cuộc sống của cô.
Bốn năm đó, cô đã bị anh nắm trong lòng bàn tay.
Hai mắt Thẩm Mật cong cong nhìn anh: "Anh đang khảo nghiệm em đấy à." Cô nghiêm túc nói: "Em sẽ không đi, em phải ở bên cạnh sư phụ, kế thừa y bát c*̉a người."
Tạ Dung Trác chợt cười phụt một tiếng, ánh đèn ấm áp chiếu rọi lên người anh, đốm sáng lấp lánh trên gọng kính khiến khuôn mặt vốn đã lạnh lùng thanh thoát của anh càng thêm phần tuyệt sắc.
Thẩm Mật bị nụ cười ấy làm cho lóe cả mắt.
Nhận ra Tạ Dung Trác cũng đang nhìn cô, ánh mắt bịn rịn vấn vương một cách khó hiểu, Thẩm Mật vội vàng dời mắt đi, mở hộp bánh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!