Đặt bó hoa và quà vào xe, vừa lên lầu thì phim c*̃ng mới bắt đầu, rạp chiếu phim VIP có cung cấp bỏng ngô và coca miễn phí, Thẩm Mật gọi một phần.
Đây là lần đầu tiên cô đến rạp chiếu phim.
Trước kia Kha Triển và các bạn cùng phòng cũng từng rủ cô đi mấy lần, nhưng lúc đó để kiếm tiền đóng học phí cho trường lái xe, cứ tan học là Thẩm Mật lại đi làm thêm ở nhà hàng, tối còn phải cày game, một bộ phim hai tiếng đồng hồ quá lãng phí thời gian đối với Thẩm Mật đang vừa học vừa làm.
Lần cuối c*̀ng xem màn hình lớn như thế này là lúc còn nhỏ, khi làng tổ chức cho các c*̣ già dẫn theo đám trẻ bị bỏ lại xem mấy bộ phim gián điệp cũ kỹ từ thời xa lắc. Lần đầu trải nghiệm màn hình 3D, Thẩm Mật có hơi không quen, xem cả chục phút mà vẫn chẳng nhập tâm nổi.
Tạ Dung Trác bên cạnh chăm chú nhìn màn hình, ánh sáng từ màn ảnh hắt lên đường nét quai hàm rõ ràng của anh, một công tử quyền quý như vậy chẳng thể tìm thấy ở những vùng quê nghèo, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, Thẩm Mật sẽ không tin có người thật lại có thể sở hữu khuôn mặt đẹp như nam thần truyện tranh.
Cô quay đầu nhìn màn hình, ánh mắt lại quay trở lại khuôn mặt Tạ Dung Trác, anh còn đẹp hơn cả nam chính trong phim.
"Shhhh—"
Ăn bỏng ngô cắn phải ngón tay, tay đứt ruột xót, Thẩm Mật đau đến hít cả hơi.
Tạ Dung Trác nghiêng đầu qua, thân người hơi áp về phía cô, c*́i đầu khẽ hỏi: "Sao vậy?"
Anh cách cô rất gần, hơi thở lướt qua tai, tai Thẩm Mật bị cào nhẹ một cái.
Tim có chút ngứa ngáy.
"Không sao cả." Sợ ồn ào gây ảnh hưởng đến những người khác đang xem phim, Thẩm Mật nắn lại ngón tay, không nói gì nữa.
Tay bị nắm lấy, Thẩm Mật mới đầu có hơi sửng sốt, sau đó cảm nhận được rõ ràng nhiệt độ cơ thể của Tạ Dung Trác, trái tim lại bắt đầu đập thình thịch loạn xạ mất kiểm soát.
Cô nghiêng đầu quên phải rụt tay về, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào góc nghiêng gương mặt của Tạ Dung Trác.
Biểu cảm c*̉a anh rất đỗi bình tĩnh tiếp tục xem phim, nắm lấy ngón trỏ của cô, v**t v* qua lại trên đầu ngón tay cô như thể đang an ủi.
Cảm giác tràn đầy an toàn này, khiến cho người đàn ông ngồi bên cạnh cô bỗng trở nên quen thuộc quá đỗi.
Thần kỳ thay Thẩm Mật đã không còn đau nữa rồi.
Như thể cảm nhận được suy nghĩ của cô, Tạ Dung Trác buông tay cô ra, khẽ cười: "Ăn chậm một chút, không ai tranh của em đâu."
Không cần soi gương Thẩm Mật c*̃ng biết, lúc này mặt c*̉a cô đỏ đến cỡ nào.Ra khỏi rạp chiếu phim, Thẩm Mật nghe mọi người xung quanh bàn luận về nội dung phim, trong đầu cô lại hoàn toàn không nhớ nổi có đoạn đó.
Có lẽ vì vừa nãy cô không hề xem phim, mà xem Tạ Dung Trác.
Cảnh tượng Tạ Dung Trác giúp cô xoa xoa ngón tay vừa nãy hiện lên trong đầu.
Mà lúc này bàn tay đã từng nắm lấy tay cô ấy đang cầm điện thoại, Tạ Dung Trác có làn da trắng lạnh, tay cũng trắng, chiếc điện thoại màu đen càng làm tôn lên những ngón tay thon dài đẹp đến kinh ngạc.
Nhớ lại khi còn chưa biết Tạ Dung Trác chính là sư phụ, anh gửi bức ảnh bàn tay cầm hộp thuốc qua cho cô, trong lòng Thẩm Mật không ngừng dấy lên một trận xao xuyến.
Bức ảnh đó thật sự muốn lấy mạng c*̉a những kẻ mê tay mà.
Đến nay cô vẫn còn giữ nó trong thư viện.
So với bàn tay của Tạ Dung Trác, Thẩm Mật cảm thấy tay cô trông cứ như chân gấu.
Thẩm Mật giấu "chân gấu" vào trong túi áo khoác, c*́i đầu lặng lẽ đi về phía trước.
Cô không phải thuộc kiểu người rụt rè, hoàn cảnh nghiêm túc đến đâu cũng có thể giữ được sự đoan trang phóng khoáng, nhưng khi đối mặt với Tạ Dung Trác cứ như biến thành người khác, trở nên căng thẳng và bối rối, giống như lần đầu tiên đi phỏng vấn vậy, dốc hết can đảm của cả đời.
c*̃ng không biết là căng thẳng cái nổi gì nữa.
Rõ ràng trước kia khi voice chat c*̀ng anh còn nói những lời thân mật hơn cả thế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!